"Lại đến làm gì?" Tầm mắt của cô dừng lại ở cánh tay kia, cười lạnh, "Như thế nào? Cái tay này đã tốt rồi sao?"
Khi Tần Phú Quý nhìn thấy cô, thì đồng tử co rụt lại, kí ức lúc trước làm cho anh ta không mấy vui vẻ.
Vốn dĩ cho rằng cái tay này của anh ta đã thật sự bị chặt đứt, nhưng khi lên trạm y tế trấn thì bác sĩ nói không gãy, sau đó trực tiếp đuổi anh ta về nhà.
Anh ta vui vẻ trở về nhà, nhìn mặt con trai mình bị thằng con hoang Tần Dư đánh cho sưng tấy thì làm sao có thể nhịn được?
Còn không phải lại đây tính sổ?
"Tần Dư đánh con trai của tao, tính toán như thế nào đây?"
Dung Yên cười lạnh, "Tính cái gì tính? Không thấy được là Tiểu Dư nhà tôi cũng bị thương hay sao? Thế nào, cậu nhóc này bị thương thì liền đi tìm người lớn, đây là khi dể nhà chúng tôi không có ai sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)