Tần Dã:.....
Bên ngoài động tĩnh lớn như vậy, nếu anh còn bình tĩnh nằm ở trong đó thì chắc không phải là đàn ông rồi.
“Em không sao chứ? Có bị thương hay không?”
Dung Yên trừng mắt nhìn anh: ”Em không sao, người có sao là anh đấy, tự nhiên anh chạy ra đây làm gì? Là chê thương tích chưa đủ nặng phải không? Ngại chân khỏi nhanh quá rồi hay là ngại xương sườn gãy hơi ít?”
Hai mắt Tần Dã sáng như đuốc nhìn cô: ”Là anh lo cho em….”
Dung Yên tiếp tục trừng mắt: ”Anh lo cho em? Vậy có phải bây giờ anh còn muốn chạy theo người ta cùng đánh nhau một trận mới hài lòng đúng không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



