Mà Tôn Đào Hoa, sẽ vì con gà này mà trên mặt có thêm hai vết tát, lại bị ra lệnh không được ăn cơm.
"Con dâu cả, mang con gà này đi hầm đi."
"Vâng ạ, mẹ."
Vào thời buổi này, trong nhà thật sự không còn lương thực để nuôi gà, nếu không bà Quý cũng không nỡ lòng nào mổ con gà này hầm canh.
Nhưng hầm cũng tốt, để bồi bổ cho bảo bối ngoan của bà!
Để đầu nhanh khỏi hơn, Thẩm Nhược Thanh đã đổi một ít kim sang dược từ Cửa hàng hệ thống, tốn mất một đồng.
Lại được uống canh gà, Thẩm Nhược Thanh cảm thấy mình đã khỏe hơn rất nhiều rồi.
"Mẹ, con muốn ra ngoài đi dạo."
"Người con còn chưa khỏe, ra ngoài làm gì?"
Bà Quý không đồng ý.
"Mẹ, con nằm lâu quá, đầu óc choáng váng hết cả, đi lại một chút, hít thở không khí trong lành, có lợi cho việc hồi phục vết thương. Đây là thầy giáo của chúng con nói đấy ạ." Thẩm Nhược Thanh bắt đầu nói bừa.
Thẩm Nhược Thanh vẫn còn đang đi học, cô năm nay mới mười bốn tuổi, đang học lớp tám, được coi là người có học vấn nhất trong nhà. Hết cách rồi, nhà nghèo, những đứa trẻ khác chỉ học hết tiểu học là ra ngoài làm việc, chỉ có Thẩm Nhược Thanh được tiếp tục học trung học. Suy nghĩ của bà Quý là dù thế nào cũng phải nuôi bảo bối ngoan của bà học đến trung cấp, như vậy còn được phân công công việc.
"Thầy giáo của các con thật sự nói vậy sao?" Bà Quý có chút nửa tin nửa ngờ, bà chưa từng nghe nói đến chuyện này, nhưng vì tin tưởng, bà vẫn mềm lòng: "Vậy để Tam Nha đi cùng con, đừng đi quá xa."
"Vâng ạ mẹ, con yêu mẹ quá!" Thẩm Nhược Thanh rất vui.
Vừa hay Tam Nha phải đi cắt cỏ cho lợn, Thẩm Nhược Thanh liền đi theo.
Trên đường đi, Thẩm Nhược Thanh gặp rất nhiều người dân chào hỏi. Dù sao trước đó Thẩm Nhược Thanh đã chảy máu đến suýt chết, kết quả lại sống lại một cách kỳ diệu. Điều này khiến rất nhiều người tò mò.
Nhưng tò mò thì tò mò, thời buổi này điều quan trọng nhất là làm sao cho no bụng, mọi người cũng không có nhiều thời gian để quan tâm đến chuyện nhà người khác, vì vậy mọi người chỉ hỏi thăm vài câu, không có biểu hiện gì khác.
"Cô ơi, cháu thường cắt cỏ lợn ở đây, cô ở đây đừng đi lung tung, đợi cháu cắt xong cỏ lợn, chúng ta sẽ về." Tam Nha vác cái sọt còn to hơn cả người mình, vẻ mặt không yên tâm dặn dò Thẩm Nhược Thanh. Trên đường đi, Thẩm Nhược Thanh nhiều lần đề nghị giúp cô bé vác sọt, đều bị Thẩm Tuyết từ chối. Đùa à, nếu để bà biết cô bé dám để cô giúp vác sọt, thì cái mạng của cô bé còn không?
Nhưng Thẩm Nhược Thanh không sợ, hệ thống của cô còn có chức năng quét và dò tìm, có thể dò tìm trong phạm vi 100 mét, hơn nữa theo như cô biết, có vô số loại rau dại có thể ăn được, cô không tin loại rau dại nào cũng bị người ta hái hết.
[Tít. Phát hiện ngải cứu hoang.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)