Mùa xuân mà mọi người tha thiết mong chờ rốt cục đã đến, vạn vật bắt đầu thức tỉnh, các loại động vật nhỏ xuất hiện trở lại, tâm tình mọi người trong doanh địa cũng tốt hơn rất nhiều.
Tại bộ lạc Phi Hổ, Barron cầm ống trúc trong tay, hỏi: "Bây giờ chúng ta nợ bộ lạc Thỏ thần rất nhiều da thú phải không?".
"Ba trăm tấm." Casey đáp.
Barron bất đắc dĩ: "Thật sự không ít a!".
Casey gật đầu: "Đúng vậy".
Mùa đông này bộ lạc Phi Hổ trao đổi với Lục Vinh không ít Diêm Thạch và đồ gốm, tích trữ từng ngày, giờ đã nợ đến ba trăm tấm da thú. Nếu như không có bộ lạc Thỏ thần hỗ trợ, e rằng không ít người trong bộ lạc Phi Hổ đã phải chết đói.
"Cũng may đầu xuân đến rồi, chúng ta đã có thể đi ra ngoài săn thú." Barron nói.
Barron nghe vậy, trên mặt có nét chần chờ: "Mẫu phụ của con sẽ nguyện ý trở về sao?".
Casey gật đầu: "Đương nhiên, mẫu phụ hẳn là rất nhớ phụ thân.".
...............
Bên phía Lục Vinh.
"Mộc thúc thúc phải rời đi rồi sao?" Lục Vinh hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

