Chính thức bước vào mùa đông lạnh giá, đám người Lục Vinh nghênh đón một đoàn khách không mời mà đến.
"Tộc trưởng, nghe nói nơi đó là lãnh địa của Phi Vũ, kẻ đã rời khỏi bộ lạc Vũ Xà đấy, còn có cái tên thuộc bộ lạc Phi Hổ kia cũng ở đây nữa...".
Tộc trưởng của bộ lạc Đại Thạch cau mày: "Bộ lạc Phi Hổ không muốn thu nhận chúng ta, mấy giống cái cũng đã bị bệnh rồi, nếu không tìm được chỗ nghỉ chân, sợ là chúng ta sẽ không vượt qua nổi.".
"Nhưng mà nơi đó có mấy tên thú nhân bị nguyền rủa đó." Một thú nhân không nhịn được nói.
Tộc trưởng của bộ lạc Đại Thạch cười khổ: "Bây giờ muốn tìm một bộ lạc khác cũng phải đi hết một ngày đường, cũng không biết trên đường đi có gặp phải tuyết rơi hay không, nếu như đụng phải tuyết rơi, chỉ sợ là phải đi hết hai ngày đường, hơn nữa chưa chắc gì những bộ lạc đó sẽ nguyện ý thu lưu chúng ta lại.".
Nghe tộc trưởng nói như vậy, sắc mặt mấy thú nhân tộc Đại Thạch có chút khó coi.
Mấy giống cái tộc Đại Thạch nhìn nhà đá ở phía xa xa, trong mắt lộ ra khát vọng.
"Tộc trưởng, vậy chúng ta vẫn là ở lại đây đi." Nora rầu rĩ, thú nhân của tộc Phi Hổ không muốn thu nhận thú nhân của tộc Đại Thạch, nhưng lại nguyện ý thu nhận giống cái, nhưng tộc trưởng Đại Thạch đã cự tuyệt chuyện đó.
Lỗ Sơn nhìn Nora, ngầm thở dài, trước đó Nora đã có ý định ở lại chỗ của bộ lạc Phi Hổ, nhưng ông đã lấy thân phận tộc trưởng để cự tuyệt, giống cái đi đến đâu cũng sẽ có người thu nhận, nhưng nếu không còn giống cái, tộc Đại Thạch sẽ không thể sinh ra ấu tể, nhất định sẽ bị diệt vong.
.....................
Tạp Liệt hớn hở nói với Lục Vinh: "Lão đại, bộ lạc đó đứng bên ngoài không biết là muốn làm cái gì đây?.".
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
