Mùa đông rốt cục đến trong âm thầm, Lục Vinh nhìn tuyết rơi bên ngoài cửa sổ, không khỏi quấn chặt ống tay áo.
"Lão đại, tuyết rơi rồi, lạnh quá đi, chúng ta cần phải uống rượu để giữ ấm thân thể nha." Tạp Liệt nói tràn đầy chờ mong.
Lục Vinh xoay người, quét mắt nhìn Tạp Liệt: "Ngươi mà lạnh sao? Ta thấy ngươi còn đang đổ mồ hôi kia kìa.".
Lục Vinh thầm nghĩ: Cái tên Tạp Liệt này quả thực là co được dãn được nha, vì uống rượu mà thẳng thắn thừa nhận là mình nói khoác luôn.
"Ngươi quên là ngày hôm qua ngươi đã uống hết trước phần của 3 ngày rồi sao?" Lục Vinh không vui nói.
Tạp Liệt trợn tròn mắt, vô cùng bất ngờ: "Thật vậy sao? Sao ta không nhớ gì hết.".
"Không phải hôm qua ngươi nói, cứ cho ngươi uống no đi, lấy trước phần của 3 ngày, 3 ngày sau ngươi sẽ không uống à?." Lục Vinh vặn lại.
Tạp Liệt xoắn xuýt gãi đầu: "Có chuyện này sao? Lão đại, ngươi nhớ lộn rồi á.".
Lục Vinh cười nhạt không nói, chỉ nhìn chằm chằm Tạp Liệt.
Tạp Liệt nhìn thấy Lục Vinh cười cười như vậy, bất giác có chút chột dạ.
"Tạp Liệt thúc thúc, có chuyện đó thật á, ngày hôm qua chính miệng thúc đã nói mà." La Y nói.
Tạp Liệt liếc mắt nhìn về phía La Y, thầm nghĩ: Tiểu tử này, mới đó cùi chỏ đã hướng ra bên ngoài rồi.
"La Y có trí nhớ thật là tốt nha! Chút nữa thúc thúc chiên khoai cho con ăn nhé." Lục Vinh nói.
La Y nghe vậy, không khỏi hạnh phúc trợn to mắt: "Hay quá, hay quá".
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
