Trải qua một thời gian dài chờ đợi, Hải Đào rốt cục cũng mở ra.
Mãi mới chờ được Hải Đào, Lục Vinh cấp tốc đem những vật tư mà hắn đã chuẩn bị gởi bán trên Hải Đào, sau đó lại mua thêm một nhóm đồ vật tích trữ trong mọi tình huống, hơn nữa muối và rượu ở thế giới này có địa vị quá mức đặc biệt, dù cảm thấy sẽ không dùng quá nhiều, nhưng Lục Vinh vẫn quyết định trữ một số lượng lớn trong tầng hầm họ đã đào.
Mặt khác, Lục Vinh có đặt ba bộ dao quân dụng Thuỵ Sĩ, mặc dù móng vuốt và hàm răng của thú nhân rất sắc bén, Kyle cũng có một cốt đao* (Edt: đao được làm từ xương) không tồi, nhưng so với đồ sắt vẫn còn kém xa.
Tạp Liệt hoá thành một con thằn lằn lớn, đi tới đi lui trong doanh địa.
Lục Vinh khoanh tay, nhìn con thằn lằn lớn không biết xấu hổ bò tới bò lui, không khỏi có chút đau đầu.
"Tạp Liệt, ngươi đang làm gì đó?" Lục Vinh không vui nói.
Lục Vinh thầm nghĩ: Hắn mới vừa mua một nhóm rượu về, đặt ở trong hầm, vậy mà cái tên này mới đó đã ngửi thấy được. Hầm giấu rượu của Lục Vinh đã được đào xong trước khi đám Tạp Liệt đến, Tạp Liệt vốn không thể biết được chuyện này. Lục Vinh oán thầm: Tạp Liệt rõ ràng là thằn lằn a! Sao mũi lại thính như chó thế này!
"Ngươi nhầm rồi, chắc là uống quá nhiều rượu nên mới gặp ảo giác." Lục Vinh nói.
Tạp Liệt gãi gãi đầu: "Vậy sao? Ta rõ ràng là ngửi được mùi rượu mà.".
Lục Vinh: "Nhanh đi làm việc đi, chỉ cần ngươi làm xong, có rượu đương nhiên sẽ không thiếu phần của ngươi.".
"A! Ta đi liền đây.".
Lục Vinh: "...".
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
