Lục Vinh trêu chọc Viên Kiệt: "Hôm qua con ném một hộp sô cô la vào bụi cỏ?".
Lục Vinh gật đầu: "Đương nhiên, tên đó để lộ cái đuôi ra ngoài, thúc thúc của con đâu phải là người mù, sao lại không biết được?".
Viên Kiệt đảo mắt, giải thích: "Hẳn là cậu ấy không ác ý đâu.".
Lục Vinh cười cười: "Có phải đi chung với mấy lão già như chúng ta rất buồn chán không?".
Đứa con của mình còn chưa biết nói chuyện, cả ngày chỉ ăn với ngủ, Viên Kiệt không có bạn chơi cùng, hẳn là phải rất cô đơn.
Thế giới thú nhân này đầy rẫy nguy cơ, Viên Kiệt nhỏ như vậy đã phải theo bọn họ mạo hiểm, Lục Vinh có chút hối hận vì đã mang theo Viên Kiệt đến đây.
Vì không có đủ nhân lực, Viên Kiệt thường giúp bọn họ chăm nom Lục Thiên, rất ít có thời gian thoải mái vui đùa, thấy vậy tâm lý Lục Vinh liền có chút băn khoăn.
Viên Kiệt lắc lắc đầu: "Không có đâu, con rất thích đi cùng với Lục thúc thúc.".
Viên Kiệt cúi đầu, thầm nghĩ: Nếu như không có Lục Vinh, chắc là bé sẽ vẫn sống trong khu mỏ quặng, sớm đã chết dưới tia phóng xạ rồi, vì Lục Vinh xuất hiện, cuộc sống của bé mới có thể thay đổi như thế này.
"Tiểu thú nhân kia rất có thể là..." Bộ lạc rất coi trọng những tiểu thú nhân, cha mẹ cũng sẽ không để những đứa con nhỏ của mình rời khỏi bộ lạc, tiểu thú nhân mà Viên Kiệt nhìn thấy, hẳn chính là đứa bé đã bị bộ lạc Vũ Xà đuổi đi.
"Có vẻ như tên đó khá là nhát gan nha! Đã quan sát chúng ta mấy ngày rồi mà vẫn chưa chịu lộ diện, con có muốn chơi cùng cậu ấy không?" Lục Vinh hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)