Thi Lâm Nguyên bước ra khỏi trung tâm kiểm tra: "Lão bản, ta vừa xem qua kết quả kiểm tra, không có vấn đề gì đáng ngại, nhưng tiểu thiếu gia trúng phải đạn có chứa dược tề xương sụn*, sau này có thể sẽ bị chút ảnh hưởng.".
(Edt:* Sụn là mô liên kết mềm dẻo được tìm thấy ở nhiều nơi trong cơ thể người và các động vật khác, có trong khớp giữa các xương, khung sườn lồng ngực, vành tai, mũi, các phế quản và các đĩa gian đốt sống...- theo Wikipedia)
Thẩm Hiên lo lắng hỏi Thi Lâm Nguyên: "Trúng phải dược tề xương sụn sẽ như thế nào?".
"Dược tề xương sụn chỉ có tác dụng với những đứa trẻ, sau khi trúng thuốc, tứ chi sẽ trở nên vô lực, bây giờ thì chưa có vấn đề gì, nhưng sau này tiểu thiếu gia có nguy cơ rất cao sẽ bị bại liệt, cũng may là từ giờ đến lúc tiểu thiếu gia trưởng thành còn một khoảng thời rất gian dài, chúng ta vẫn có thể tìm biện pháp khắc phục." Thi Lâm Nguyên nói.
Thẩm Hiên hít sâu một hơi: "Ta biết rồi.".
Máy truyền tin của Lê Vệ vang lên, Lê Vệ đối đáp vài câu với người truyền tin, sau đó lúng túng nói với Thẩm Hiên: "Hiên thiếu, là Lê tổng truyền tin, Lê tổng muốn nói chuyện với ngài một chút.".
Thẩm Hiên nhắm mắt lại, trong lòng dâng lên cảm giác mệt mỏi không nói nên lời.
Lê Vệ nhìn Thẩm Hiên: "Thiếu gia, Lê tổng rất lo lắng, ít nhiều gì ngài cũng nên nói một hai câu...".
Thẩm Hiên uể oải nhận lấy máy truyền tin của Lê Vệ, không nhịn được hỏi: "Lê tổng, có chuyện gì sao?".
Lê Vĩnh Quốc áy náy: "Rất xin lỗi con, ta không ngờ nàng sẽ làm chuyện như vậy.".
Thẩm Hiên gần như kiệt sức mà đáp: "Lê tiên sinh, bây giờ ngài nói những lời này có ý nghĩa gì sao?".
Phía bên kia máy truyền tin trầm mặc một lúc, sau đó nghe thấy một tiếng thở dài: "Ta rất xin lỗi.".
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

