Lục Vinh vừa về tới khách sạn, đã thấy Thẩm Hiên cười tủm tỉm, tinh thần phấn chấn.
"Xem ra tâm tình hôm nay của ngươi không tệ" Lục Vinh nói.
Thẩm Hiên cười cười: "Nhờ ơn của ngươi, những ngày qua mấy vị đại sư chỉ điểm cho ta không ít, có thể nói là thu hoạch được rất nhiều đấy, đám người đó bình thường toàn là mèo khen mèo dài đuôi, hiếm khi nào tỏ ra hào phóng như vậy lắm.".
Lục Vinh: "Vậy thì tốt".
"Nếu ta tính không sai, hai ngày nữa hội chợ sẽ kết thúc, chúng ta có thể trở về." Thẩm Hiên nói.
Lục Vinh hơi kinh ngạc: "Hai ngày nữa?".
Lục Vinh gật đầu: "Về sớm một chút cũng tốt, dù sao Cảnh thành cũng không có gì đặc biệt.".
"Hôm nay ta gặp phải Thẩm Diệu Huy." Lục Vinh ngừng một chút rồi nói.
"Thẩm Diệu Huy?" Nghe đến cái tên này, Thẩm Hiên không khỏi ngẩng đầu lên.
Lục Vinh gật đầu: "Đúng vậy, hắn nói ta nên nhắc nhở ngươi, bảo ngươi tránh xa Lê Vĩnh Quốc.".
Thẩm Hiên bất đắc dĩ: "Cái tên này thực sự là đáng ghét, nhưng quả thực gần đây ta rất hay tình cờ đụng phải Lê Vĩnh Quốc." Thẩm Hiên không khỏi hoài nghi, có khi nào là Lê Vĩnh Quốc cố ý không, những chuyện trùng hợp như vầy, người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ rằng hắn vì muốn tiếp cận Lê Vĩnh Quốc mà cố tình thiết kế.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)