Huống Ly đi vào phòng, vừa vặn thấy cảnh Thái Thành đem miếng mì cuối cùng trong tô bỏ vào miệng.
Thái Thành quay đầu, nhìn Huống Ly đứng ở ngay cửa, cười xán lạn: "Lão Ly về rồi, lúc nãy có người đưa đồ ăn tới, ta giúp ngươi nếm thử xem mùi vị thế nào, ai ngờ không có gì đặc biệt, ta nghĩ thứ này cũng không hợp khẩu vị của ngươi, nên giúp ngươi ăn sạch sẽ rồi, không để lãng phí nha!".
Thái Thành né tránh, không biết làm sao mà nói: "Không phải chỉ là một tô mì thôi sao? Giáo dưỡng của ngươi biến đâu mất rồi hả lão Ly?".
Lục Vinh nhìn qua mắt mèo trên cửa, xem tình hình của căn phòng đối diện. (Edt: chương trước là phòng kế bên nhưng qua chương này nó biến thành phòng đối diện rồi?).
"Cha nuôi của ngươi trở về rồi, ngươi nói xem cha nuôi và Thái đại sư có đánh nhau hay không đây? Hai Đại sư mà đánh nhau thì thú vị lắm nha.".
Thẩm Hiên ôm Lục Thiên, nhìn Lục Vinh: "Ngươi sao lại cười trên sự đau khổ của người khác như thế, cha nuôi mà biết, ổng sang đây đánh ngươi luôn bây giờ.".
"Ông lão Huống Ly đó nhìn ta không vừa mắt lâu rồi, ổng gặp xui xẻo ta mới cao hứng chứ." Lục Vinh nói.
Thẩm Hiên: "... Thực ra Đại sư rất thích ngươi nha.".
Lục Vinh quay đầu nhìn Thẩm Hiên: "Sao có thể? Ngươi nghĩ như vậy thật à?".
Thẩm Hiên gật đầu: "Tất nhiên rồi, nếu cha nuôi thật sự không thích một người, một chữ cũng không thèm nói chuyện với người đó đâu, cha nói nhiều với ngươi như vậy còn gì.".
Lục Vinh phản đối mạnh mẽ: "Mỗi lần ổng mở miệng toàn là mắng ta thôi.".
Thẩm Hiên cười cười: "Điều này thể hiện cha nuôi rất xem trọng ngươi".
Lục Vinh: "...".
Thái Thành chật vật từ trong phòng Huống Ly đi ra, lầu bầu: "Không phải chỉ là một tô mì thôi sao? Cái tên Huống Ly này càng lớn tuổi càng keo kiệt mà.".
Lục Vinh nhìn Thẩm Hiên: "Thái đại sư hình như bị đánh rồi.".
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)