Quý Hải Anh nghe vậy, sắc mặt liền trở nên âm trầm: "Ta vốn cho là mang theo ngươi ít nhiều gì cũng có ích, không nghĩ tới chẳng có tác dụng gì, xem ra, vốn dĩ ta không nên hi vọng vào ngươi.".
Thấy Quý Hải Anh trở mặt, Thẩm Hương Vân cắn răng, lòng phiền muộn lợi hại.
"Ta cũng không nghĩ tới Thẩm Hiên lại tuyệt tình như vậy a!". Thẩm Hương Vân thấp giọng oán giận.
"Nếu trước đây ngươi đối xử với Thẩm Hiên tốt hơn một chút, bây giờ cũng sẽ không đến mức một chút nhờ vả cũng không làm được." Quý Hải Anh không vui nói.
Đối với chuyện Thẩm Hương Vân hoán hôn, Quý Hải Anh kỳ thực đã sớm biết, bất quá, Quý Hải Anh chỉ quan tâm đến nhan sắc của Thẩm Hương Vân, không để ý lắm về nhân phẩm của nàng, Quý Hải Anh không ngờ được, một người thân thích không lọt được vào mắt xanh của hắn, lại có thể biến thành đồ đệ của Huống Ly đại sư.
Hiện tại, một câu nói của Thẩm Hiên có thể trực tiếp quyết định tiền đồ của công ty hắn, Quý Hải Anh rất muốn tìm tới Thẩm Hiên để lôi kéo tình cảm, nếu có thể tạo được quan hệ với Huống Ly đại sư thì càng tốt. Nhưng Quý Hải Anh đã điều tra qua, biết Thẩm Hiên và Thẩm Hương Vân quan hệ không quá tốt, sợ chữa lợn lành thành lợn què, nên vẫn luôn án binh bất động.
Thẩm Hương Vân nghe Quý Hải Anh oán giận, càng ngày càng phiền não, nàng đâu biết Thẩm Hiên sẽ có thể lăn lộn tốt như vậy a!
Thẩm Hương Vân nghĩ nghĩ, âm thầm hạ quyết tâm.
..................
"Về rồi sao? Lão già đáng chết kia lại giữ ngươi lại tăng ca à?" Lục Vinh không vui nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



