Quý Hải Anh tìm một khách sạn dừng chân: "Khoảng thời gian tới chúng ta sẽ ở đây, nếu ngươi có nhu cầu gì, có thể đến trung tâm thương mại bên cạnh mua, trong thẻ này có mười vạn tinh tệ, ngươi xem rồi tiêu đi.".
Thẩm Hương Vân dạo quanh khu mua sắm, chọn vài món trang sức tinh xảo, tiền trong thẻ liền vơi đi rất nhanh.
Thẩm Hiên đẩy xe chở hàng, đứng trước khu bán dịch dinh dưỡng, so sánh vài loại với nhau.
Thợ mỏ trong khu khai thác có rất nhiều, số lượng dịch dinh dưỡng tiêu hao cũng lớn, cứ cách mấy ngày một lần, đều phải đi mua sắm một phen.
"Thẩm Hiên?".
Một âm thanh quen thuộc truyền tới tai, Thẩm Hiên quay đầu, liền thấy thân ảnh của Thẩm Hương Vân.
Nhìn thấy Thẩm Hương Vân, chuyện năm xưa lập tức trào lên trong lòng.
"Ta còn tưởng rằng ta nhìn lầm, hoá ra thật sự là ngươi a!". Thẩm Hương Vân bất ngờ nhìn thấy Thẩm Hiên, trong lòng kinh ngạc.
"Đã lâu không gặp.". Thẩm Hiên cau mày, có chút phiền muộn.
Thẩm Hiên vốn cho rằng sẽ không bao giờ gặp lại Thẩm Hương Vân, không nghĩ tới tự nhiên lại đụng phải ở đây.
"Thẩm Hiên, ngươi mua nhiều thuốc chống phóng xạ như vậy làm gì?". Thẩm Hương Vân tò mò nhìn đồ trong xe đẩy của Thẩm Hiên.
"À, là cho người trong khu mỏ quặng.".
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
