Khu mỏ quặng.
"Tiểu Kiệt, ngươi cho thúc thúc ăn một miếng đi, chỉ một miếng thôi." Hoàng Phi quấn lấy Viên Kiệt khẩn cầu.
Trương Kiến nhìn Hoàng Phi, bất lực mà nói: "Hoàng Phi cái tên nhà ngươi, cả ngày mơ ước đồ ăn của Tiểu Kiệt, ngươi không thấy xấu hổ à!".
Hoàng Phi đỏ ửng mặt: "Chỉ một miếng thôi, thứ kia đen sì như thế, chắc gì là không có vấn đề, ta chỉ muốn giúp Tiểu Kiệt thử trước thôi mà.".
Viên Kiệt gật đầu: "Ăn ngon, ăn ngon lắm.".
"Tiểu Kiệt a! Thứ này vẻ ngoài nhìn rất có vấn đề, để thúc thúc giám định cho ngươi nào." Hoàng Phi nói.
Trương Kiến không vui liếc nhìn Hoàng Phi: "Ngươi muốn ăn thì nói muốn ăn đi, kiếm cớ làm gì.".
Hoàng Phi trừng Trương Kiến: "Cái tên này, ngươi thật là...".
Viên Kiệt đem một khối sô cô la lớn cắt ra hơn 300 phần, chia cho mỗi người một miếng nhỏ.
Tin tức truyền tới tai Lục Vinh, Lục Vinh nghe mà muốn câm nín.
Lục Vinh không nghĩ tới hắn tiện tay cho Viên Kiệt một hộp sô cô la, lại khiến nhiều tráng hán nhìn mà thèm thuồng, càng không nghĩ tới một khối sô cô la có thể chia ra làm nhiều phần đến như vậy.
Trước đây hắn luôn ghét bỏ sô cô la quá ngọt, vậy mà mấy nam nhân thô kệch này vừa nhìn thấy sô cô la, liền lập tức biến thành mấy tiểu hài tử ham ăn.
..................
Lục Vinh đang nấu cà ri, một trận tiếng chuông cửa vang lên, Lục Vinh ra mở cửa, thấy một thợ mỏ lạ mặt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


