"Vương Kiều, gần đây không thấy Lục Viễn tới tìm ngươi a!". Cố Bội Bội hỏi.
"Đại khái là hắn đã từ bỏ rồi." Vương Kiều thản nhiên nói.
"Nam nhân chính là như vậy! Mới trước đây tên kia còn ra vẻ không có ngươi thì hắn sống không nổi, bây giờ còn không phải là sống rất tốt à." Cố Bội Bội trào phúng.
Mặt Vương Kiều nóng lên, Cố Bội Bội nói như là cười nhạo Lục Viễn không kiên trì, thiếu nghị lực, nhưng thực tế là đang cười nhạo nàng không có mị lực a.
"Ngươi biết không, Lục Vinh bây giờ rất phát đạt a! Cái tên này mua mỏ quặng ở Nam thành, trở thành quặng chủ rồi." Cố Bội Bội nói.
"Khu mỏ đó? Không phải nơi đó vừa mới bạo phát phóng xạ, dân cư ở các vùng phụ cận đều dời đi rồi sao!" Vương Kiều kinh ngạc.
Cố Bội Bội gật đầu: "Đúng vậy a! Cũng không biết Lục Vinh muốn phát tài đến điên rồi, hay là do không nghe được tin tức, cư nhiên lại bỏ tiền mua vùng mỏ đó.".
Vương Kiều híp mắt: "Muốn đưa khu mỏ đó vào khai thác lần nữa, sợ là phải đổ ra một số tiền lớn a! Cái tên này gặp phải xui xẻo rồi.".
"Vậy cũng không chắc nha, Lục Vinh không biết bằng cách nào mà lại thân cận với Đinh gia Nhị thiếu gia, Đinh gia Nhị thiếu gia đem Tiểu Trấn Di Động cho hắn mượn, vì chuyện này mà Đinh Chiêm Hạo làm từ trên xuống dưới nhà họ Đinh gà bay chó sủa, nhưng kì quái là, Đinh Chiêm Phong vậy mà không phản đối cách làm của Đinh Chiêm Hạo.".
Vương Kiều chống cằm suy tư.
Trương Kiến mở cửa cơ giáp khai thác khoáng sản ra nhìn.
Trương Kiến đứng bên ngoài nhìn, tinh thần phấn chấn: "Cơ giáp này so với cái trước tốt nhiều hơn a!".
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

