Casey nằm trên giường, vốn dĩ Thi Lâm Nguyên dự tính là qua nửa tháng Casey mới có thể bắt đầu xuống giường, kết quả thể chất của thú nhân quá tốt, nửa tháng sau Casey đã có thể nhảy nhót tưng bừng.
"Lão đại, đây là con mồi ta bắt được." Casey chỉ chỉ con thú mình vừa săn.
Lục Vinh gật đầu: "Ân, tốt lắm.".
"Ta đã khôi phục rồi, từ hôm nay trở đi, ta sẽ cố gắng săn thú, sẽ không ăn uống chùa nữa." Casey nói.
Lục Vinh chắp tay sau lưng: "Ngươi có thể tỉnh ngộ sớm như vậy là tốt rồi.".
"Ta có thể tự nuôi sống chính mình, không cần những thú nhân khác đến nuôi." Casey nói.
Lục Vinh gật đầu: "Nhìn dáng vẻ hiện tại của ngươi, quả thực không cần lấy chồng, vẫn có thể tiếp tục sống tốt.".
Casey có chút kiêng kỵ nhìn Lục Vinh, sau đó quay người rời đi.
Thẩm Hiên đi tới bên cạnh Lục Vinh: "Tên kia hình như rất sợ ngươi nha!".
Lục Vinh cười cười: "Ta thiện lương như vậy, thật không biết tại sao hắn lại sợ ta nữa.".
Bên trong phòng dược.
Kyle nhìn Lục Vinh qua cửa sổ, quay đầu hỏi Thi Lâm Nguyên: "Lâm Nguyên, lần trước lão đại là nói thật hả?".
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

