Minh Chanh tiễn Hùng Hoài Sơn đi, lập tức nhổ mấy củ tỏi còn sót lại trên mặt đất, lại lấy từ xe máy điện xuống vài chậu cây lớn nhỏ rồi ra sau nhà đào nhiều đất, lấp đầy vào chậu hoa.
Cô quyết định thử trồng tỏi trong chậu trước, sau đó đặt chậu vào vị trí mát mẻ trong nhà, thậm chí còn mở điều hòa cho chúng, hạ nhiệt độ xuống, chỉ cần chúng chịu nảy mầm là sau đó cô lại chuyển chúng ra vườn sau, vậy chẳng phải là thành công rồi sao?
Hệ thống vui thú điền viên tỏ ra rất hài lòng: [Tôi thích chính là tinh thần không từ bỏ này của ký chủ! Cố lên, đầu tỏi của cô sắp thành công rồi!]
Của ngươi mới là đầu tỏi! Minh Chanh oán trách.
Đợi đến buổi chiều, Minh Chanh lái chiếc xe máy điện mới mua từ vài ngày trước, cùng Hùng Hoài Sơn chuẩn bị lên đường đến công viên nông nghiệp.
Hùng Hoài Sơn nhìn đôi dép xăng-đan của Minh Chanh thì tốt bụng nhắc nhở một câu: "Tốt nhất là cậu nên đổi giày thể thao. Bên trong không cho phép chạy xe điện, mà diện tích của nó lại rất lớn! Thậm chí còn là cực kỳ lớn đấy!"
Lớn hả? Thế thì tốt quá! Lớn mới không chán, có chỗ để đi dạo!
Minh Chanh cực kỳ “Biết nghe lời phải”, cô đã nhanh chóng đi thay giày thể thao, lại hào hứng giơ gậy selfie lên tự sướng: "Vậy hôm nay tôi cũng tranh thủ quay một đoạn video, sau đó đăng một tập vlog!"
Hùng Hoài Sơn thì lặng lẽ đội mũ chống nắng cho mình.
...
Mười phút sau, bọn họ đi xuyên qua một con đường nhỏ trong rừng, bốn phía yên tĩnh, chỉ thấy vài công nhân thưa thớt đang làm việc.
Đi thêm một đoạn chừng năm phút đồng hồ, có một tảng đá lớn đã đập vào mắt, trên đó khắc mấy chữ đỏ – "Công Viên Nhiều Màu".
Cái tên thật bình dị.
Minh Chanh dừng xe, lập tức bước vào bên trong. Cổng vào không cần vé, nhưng có rất nhiều loại xe cho thuê, bác gái trông coi trong lều đang ngủ gà ngủ gật.
"Đi thuê một chiếc nhé?" Hùng Hoài Sơn chỉ về hướng đó: "Nếu không nơi này diện tích quá lớn, chỉ đi dạo một chút cũng có khả năng không đi được nữa."
Tiền đặt cọc là 200 tệ, xe đạp điện 30 tệ một giờ, xe đạp thường 20 tệ, còn loại xe điện nhiều chỗ ngồi lại có giá 20 tệ một vé, chỉ cần vẫy tay là dừng cho hành khách lên xe.
Minh Chanh không nói gì, bởi ngay lúc ấy cô đã bị một thảm cỏ xanh mướt thu hút. Cô "Oa" cả một lúc mới lấy lại được tinh thần, sau đó xấu hổ nói với Hùng Hoài Sơn: "Ở thành phố lâu quá, cứ thấy sân cỏ lớn là mê."
"Bác tài lái xe điện đã nghỉ trưa rồi." Bác gái trông coi ngoài cổng há miệng ngáp một cái: "Không có loại 20 tệ vẫy tay là dừng đâu, mấy cháu thuê xe đạp điện hoặc xe đạp thường đi, tự mình đạp tùy ý chơi. Gặp trái cây chín có thể hái ăn, nhưng đừng lãng phí, chưa chín thì đừng hái, cũng đừng dùng túi mang về, không được câu cá, hái sen thì được, nhưng tự rơi xuống nước thì tự chịu trách nhiệm."
Bác gái nói một tràng không ngừng, khiến Minh Chanh nghe đến mức lỗ tai ong ong: “Không phải chứ, nơi này sao mà thoải mái thế? Sao hồi mình còn nhỏ không có chỗ nào hay ho vậy nhỉ!”
"Các bạn à, hôm nay hãy theo blogger bắt đầu khám phá khu rừng này nhé!"
Minh Chanh xoa xoa tay, nơi này có hoa sen đúng không? Có sen thì tất nhiên là sẽ có ngó sen! Cô rất thích ăn ngó sen, hôm nay đúng là trúng mánh rồi!
...
Sau khi giành thanh toán tiền thuê xe đạp, Minh Chanh lập tức hào hứng trèo lên chiếc xe đạp đôi.
Hùng Hoài Sơn đã lâu rồi không đến công viên căn cứ nông nghiệp Nhiều Màu này. Khu công viên này vốn là một dự án cải tạo đồng ruộng cực kỳ lớn. Hàng năm anh đều dẫn nhóm học sinh trong huyện đến nơi này du xuân và du thu, chẳng qua lúc bình thường lại không tự đến. Nhưng trong đầu vẫn nhớ rõ mấy điểm tham quan check in nổi bật, thấy Minh Chanh hào hứng muốn đạp xe, cũng đành tùy ý chỉ một con đường nhỏ cho cô ấy rồi bắt đầu.
Con đường nhỏ này lúc đầu vốn không có gì đặc biệt, chỉ thấy từng hàng cây cối râm mát, che bớt đi ánh nắng chói chang trên bầu trời, nhưng vừa đi được khoảng mười mét, hai bên đường bỗng nhiên có nhiều hoa hơn, những bông hoa bìm bìm màu tím điểm xuyết cùng từng mảng lớn cỏ Nguyệt Kiến (tên tiếng Anh Oenothera speciosa) màu hồng nhạt xinh đẹp, thoáng chốc đã khiến cô có cảm giác mình đang lạc vào thế giới của tinh linh.
Minh Chanh hơi nâng tay lên, nhẹ giọng tán thưởng.
"Điểm đầu tiên, vườn hoa hồng." Hùng Hoài Sơn khá là làm tròn nhiệm vụ hướng dẫn, anh lập tức lên tiếng giới thiệu.
Mà không cần anh nói, Minh Chanh đã ngửi thấy hương thơm ngào ngạt của hoa hồng phả vào trong không khí.
Trước mắt bọn họ là cả một khu vườn hồng rộng lớn, chờ nhìn kỹ mới thấy, có vẻ như nơi này được chia thành các khu vực hoa giống khác nhau.
Minh Chanh dừng xe, nhảy xuống, lập tức giơ điện thoại di động lên chụp vài góc cạnh mà cô cảm thấy đẹp nhất.
"Tiếc là chị Hồng Mai còn bận, không thì cũng dẫn chị ấy cùng đến chơi." Minh Chanh thực sự lấy làm tiếc vì chuyện này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)