Hệ thống cũng đau đầu lắm, tối qua nó còn đang tìm hiểu về TVB của thời đại mới, kết quả là xem video phim ảnh cả đêm còn chưa tiêu hóa hết đây, giờ lại bị Minh Chanh dẫn dắt, sau khi cân nhắc kỹ càng một chút, nó cũng thấy lời cô nói khá là có lý: [Cô đang ở trong Chế Độ Khẩn Cấp, vốn dĩ phần thưởng đã được nhân đôi. Nhưng cô nói đúng, nhiệm vụ tân thủ này không chỉ nhận được phần thưởng một lần, cô cứ tiếp tục trồng, không cần nhổ lên trồng lại, bằng không nhổ lên rồi ăn không hết sẽ phí hoài, loại chuyện này đi ngược với ý niệm ban đầu của hệ thống. Cho nên đống hành lá cô đã trồng cứ 48 giờ sẽ kết toán tính thưởng bảy ngày một lần, như vậy đã đủ dày chưa?]
Minh Chanh nghe vậy trong lòng đã yên tâm hơn rồi. Cô vội vàng hỏi: "Cảm ơn. Vậy còn nhiệm vụ tân thủ 3 không?"
Tất nhiên là có. Hệ thống lén lút cười gian xảo: [Nhiệm vụ tân thủ 3 – Trồng sống một giỏ tỏi, mạng cô được tính vào. Tục ngữ nói "Hành tỏi chính là cộng sự tốt của nhau", sao ký chủ không thử trồng tỏi đến làm bạn với đống hành lá của cô đi? Phần thưởng: Mỗi củ tỏi nảy mầm được thưởng một ngày tuổi thọ.]
"Có hạn mức cao nhất không?”
Lần này Minh Chanh đã học khôn ra rồi, cô biết mình không thể tham lam đến mức đi trồng mấy trăm củ tỏi được. Dù sao thì hiện tại mảnh đất trồng rau của cô cũng không có nhiều nơi để trồng tỏi như vậy.
Đúng là trẻ nhỏ dễ bảo.
Hệ thống vui vẻ nói: [Hạn mức cao nhất là hai mươi.]
Ít thế! Thật là tiếc quá đi.
Nhưng phần thưởng dành cho mỗi củ tỏi cao hơn đám hành lá rất nhiều. Cái này thì khéo léo quá rồi! Còn nhớ hôm qua lúc đi chợ, Minh Chanh có mua một ít tỏi về. Cô tỉ mỉ bẻ mấy củ đó ra thành từng tép nhỏ rồi tính nhẩm, vừa vặn được hơn hai mươi tép.
[Trồng nhanh đi! ] Hệ thống lên tiếng thúc giục: [Thời gian của chúng ta gấp gáp lắm, mà còn lâu nó mới lớn lên nha!]
Trồng tỏi không khó, thậm chí còn dễ hơn hành lá.
Minh Chanh từng thấy mẹ trồng trên sân thượng nhà mình rồi, chỉ cần đào hố, chôn tỏi xuống, tưới nước là xong.
Hồi tiểu học, có lần cô giáo còn dẫn cả lớp cô đi trồng tỏi, cuối cùng mỗi đứa nhận được một củ tỏi, lá tỏi chỉ đủ rắc lên tô mì làm màu cho đẹp, nhưng ai cũng vui.
Hệ thống thúc giục liên tục, Minh Chanh bèn bưng một cái chậu nhỏ, đi ra vườn sau tìm chỗ trồng hai mươi lăm củ tỏi xuống – đương nhiên cô làm vậy cho chắc, bởi lỡ có vài củ không nảy mầm thì sao?
Với thành công của hành lá, Minh Chanh cực kỳ tự tin vào đám tỏi của mình.
Trồng xong tỏi, cô bắt đầu cẩn thận chuẩn bị cho video đầu tiên lên sóng sau khi mình quyết tâm quay trở lại công việc blogger này.
Suy đi tính lại, video này của cô vẫn không có liên quan gì đến chuyện đọc sách, thực sự là tâm trạng dạo này của cô không cho phép, cô chẳng có tí hứng thú nào để đi đọc sách cả. Cô dự định sẽ quay lại chuỗi video về tiến trình bản thân về quê làm ruộng, nếu không kiếm ra tiền thì coi như ghi chép lại cuộc sống bình thường cũng được.
...
Sáng sớm hôm sau, Minh Chanh lại ra vườn xem tỏi.
Không giống như hành lá chỉ trong vòng một đêm chúng nó đã cao thêm được vài centimet rồi, đống tép tỏi hôm qua cô trồng xuống vẫn im lìm.
Minh Chanh cúi xuống quan sát thật kỹ, cũng chẳng thấy tí màu xanh nào.
Chẳng lẽ tỏi nảy mầm rất lâu?
May mà có đống hành lá bảo kê sinh mệnh.
Minh Mông có phần buồn bã nhìn đám hành lá xanh mơn mởn khắp vườn, tâm trạng khá hơn chút, trong lòng chợt nghĩ mình cứ cắt một ít mang ra chợ bán dường như cũng là một ý tưởng không tệ.
Đang lúc Minh Chanh định tìm hiểu thêm cách thức thúc giục đống tép tỏi này nhanh lớn, đột nhiên cô nghe thấy tiếng gõ cửa.
Mở của ra, lại là Hùng Hoài Sơn.
"Hôm nay cậu cần đến bệnh viện khám sức khỏe đó, quên rồi à?" Hùng Hoài Sơn lắc chìa khóa, bất đắc dĩ nói: "Từ lúc sáng sớm, cô bạn gái của cậu đã gửi cho tôi một phong bao lì xì rồi, sau đó còn dặn đi dặn lại, bảo tôi đừng nghe cậu nói dối, nhớ lập tức áp giải cậu đến bệnh viện ngay."
Minh Mông lập tức xem điện thoại của mình, trời đất, cô đã quên béng mất cái điện thoại ở trong nhà rồi. Ây da xem này, chị Hình Nhất đã gọi điện nhắc nhở từ rất lâu rồi mà không thấy cô đáp lại, cũng không trách chị ấy tức giận đến mức đi tìm Hùng Hoài Sơn.
"Được rồi." Minh Chanh gãi đầu: "Để tôi đi thay quần áo. Ngại quá, cậu đợi chút nhé, đã ăn sáng chưa? Tôi có hấp bánh bao hành, cậu ăn cùng luôn nhé."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

