Mấy ngày nay cô toàn ăn nhờ nhà chị Hồng Mai, hoặc dùng nồi điện nấu nướng bữa ăn sáng cho mình, nhưng đây thực sự không phải cách lâu dài, vẫn nên mua một bình gas về.
...
Khi Hùng Hoài Sơn trông thấy Minh Chanh ngồi trên một chiếc xe máy điện cỡ lớn, bậc để chân phía trước còn để ngang một bình gas, từ xa chậm rãi đi đến, anh thực sự đau đầu không thôi.
Xe Minh Chanh còn chưa dừng hẳn, Hùng Hoài Sơn đã đứng bên cạnh, nhanh chóng cúi xuống đỡ lấy bình gas, có phần không tán thành nói: "Rất nguy hiểm, cậu có biết làm như vậy nguy hiểm thế nào hay không?"
Minh Chanh thì thấy mọi người chở gas đều để như thế.
"Họ không có ý thức an toàn, còn cậu đã được học hành đàng hoàng rồi mà cũng vậy là sao." Hùng Hoài Sơn cẩn thận dỡ bình gas xuống: "Một là bình gas không được cố định, hai là để nó nằm ngang không hề dựng thẳng, nếu xảy ra chuyện gì, cậu có khóc cũng không kịp đâu. Lát nữa cậu tự về mở Baidu lên mà xem xét coi cách vận chuyển bình gas an toàn là như thế nào, ngay cả lúc sử dụng cũng phải chú ý nữa. Đường ống còn mềm mại không? Phỏng chừng đường ống dẫn gas nhà cậu đã cũ rồi, không an toàn nữa."
Minh Chanh thực sự không biết dùng khí gas lại có nhiều lưu ý đến thế, nhưng cô lại hiểu tầm quan trọng của sự an toàn, vì vậy mới vội vàng mua ống dẫn mới về.
Cô nhanh chóng mở cửa ra rồi đứng một bên nhìn Hùng Hoài Sơn mang bình gas vào, sau đó ngồi xổm trong bếp, nhanh chóng lắp xong. Dù bếp gas đã cũ, cần phải đánh lửa vài lần mới được, nhưng cuối cùng nó cũng cháy.
"Được rồi, sau này có thể dùng được." Hùng Hoài Sơn lau mồ hôi trên trán, phòng bếp tháng Bảy đúng là nóng bức.
"Lần sau nếu muốn đổi bình gas cứ bảo tôi một tiếng, tôi mang luôn cả bình gas của nhà tôi đi đổi."
Minh Chanh nhanh chóng mở tủ lạnh, lấy mấy cây kem ra mời cậu cháu ngoại trai chu đáo này.
Hùng Hoài Sơn không khách khí, anh cầm một cây, do dự một lúc cuối cùng vẫn hỏi: "Cậu thực sự định ở lại đây à?"
Cô có thể làm sao được? Không ở đây, cô biết đi đâu tìm một nơi có thể trồng rau cầu sống nữa?
Minh Chanh cũng cắn một cây kem, nhẹ giọng nói: "Ừm ừm, ở thành phố lớn lâu như vậy rồi thực sự có phần chán nản."
Hùng Hoài Sơn vốn không giỏi an ủi người khác, nghĩ mãi mới thốt ra được một câu: "Ừm, ở quê cũng tốt, có việc gì cứ hỏi tôi, chúng ta tương trợ lẫn nhau."
Cậu cháu trai này nhìn bề ngoài khá là thô kệch nhưng tâm tình thì tinh tế và tốt bụng vô cùng! Trong lòng Minh Chanh lặng lẽ dựng thẳng ngón tay cái cho Hùng Hoài Sơn.
...
Đi một vòng như vậy, chờ tới thời điểm Minh Chanh chạy được đến chợ bán rau thì đống hành ở chợ đã không còn mấy nữa.
Đầu tiên là rửa cà chua, đánh bông mấy quả trứng gà, lại thái hành thành từng miếng nhỏ, chờ dầu trong nồi nóng già cho trứng vào đảo chín, nếu xào non quá sẽ không dậy mùi thơm, sau đó cô cho thêm dầu, lại bỏ một lượng lớn hành lá vào.
Thật ra nếu bỏ hành tây vào sẽ khiến món ăn đủ vị hơn nhưng theo Minh Chanh suy nghĩ thì dùng hành lá cũng được!
Chờ đến khi hành lá dậy mùi thơm thì cho cà chua và xì dầu vào xào, lại nhanh chóng đổ thêm nước, cho trứng gà, vặn lửa lớn, sau đó nêm muối và mì sợi.
Làm như vậy mì sợi có thể hoàn mỹ hấp thụ vị chua ngọt của cà chua, lại thêm hương thơm của hành lá, lại cộng thêm trứng gà, khiến cho hương vị của món ăn lập tức vượt xa món canh trứng cà chua thông thường.
Sau đó, cô lại bày thêm mấy món mình vừa mua được ngoài chợ, vừa vặn Hùng Hoài Sơn cũng mang sang món đậu cô ve xào.
Một bữa trưa đơn giản mà ngon lành thế là xong xuôi.
"Tay nghề không tệ!" Đôi mắt chị Hồng Mai sáng rỡ: "Món mì này ăn ngon thật!"
Hùng Hoài Sơn cũng im lặng gật đầu, anh vừa ăn vừa thổi, ngồi dưới cây quạt điện quay vù vù.
"Ừm, lúc em đi làm cả ngày đều rất bận rộn nên cũng lười nấu nướng, thường xuyên nấu mì canh trứng cà chua ăn cho qua bữa. Đây cũng là thực đơn em học được từ người nổi tiếng dạy nấu ăn trên mạng đó chị."
Thật ra mục đích chủ yếu cô nấu món này là vì... rễ hành.
...
Ăn trưa xong, thoáng nghỉ ngơi một chút, sau đó Minh Chanh đội chiếc nón lá mua ở chợ, lại cần mẫn ra vườn đào mấy cái hố, nhổ cỏ dại rồi trồng đống rễ hành đã mua được xuống đó.
Chờ xử lý xong chuyện cần làm rồi lúc tránh nắng trong bóng râm, Minh Chanh nhanh chóng lật xem số dư tài khoản của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

