Khi Minh Chanh trả tiền xong và lên tiếng chào tạm biệt chị Hồng Mai để trở về, chị Hình Nhất đã đợi sẵn trong vườn rau nhà cô.
Đối diện với ráng chiều đỏ rực, chị Hình Nhất hít một hơi sâu, cố gắng moi từ trong bụng ra mấy câu thơ: "Đừng bảo chiều hôm đã muộn, mà ráng chiều vẫn đẹp rực trời (*)! Ây da, khỏi phải nói phong cảnh làng quê của em đúng là đẹp thật. Nhìn quê của em này khắp nơi đều là một màu xanh, dòng sông nhỏ cạnh nhà trong vắt, nếu làm thành làng du lịch nghỉ dưỡng cũng không tệ."
(*: Đây là câu thơ cuối trong bài Thù Nhạc Thiên Vịnh Lão Kiến Kỳ của Lưu Vũ Tích. Hán Việt là “Mạc đạo tang du vãn, vi hà thượng mãn thiên”.)
"Chị nghĩ hay quá nhỉ, làm gì có làng du lịch nghỉ dưỡng nào chứ!" Minh Chanh nhún vai, ngôi nhà cũ này của cô đã bao nhiêu năm rồi chưa xây dựng lại được. Nếu không phải phố chợ gần đây có mấy cái nhà xưởng, khiến cho người trẻ tuổi tập trung đông hơn một chút, có lẽ quê hương cô còn tiêu điều hơn: "Lại đây giúp em tưới nước đi, đám hành lá hôm nay nhất định phải sống!"
Dù không hiểu tại sao phải trồng nhiều hành lá như vậy, nhưng chị Hình Nhất vẫn ngoan ngoãn chạy đến chọn cách hỗ trợ Minh Chanh và bắt đầu cần mẫn tưới nước cho từng đoạn rễ hành mới trồng xuống.
...
Ăn xong súc miệng, cũng không sợ mùi hành làm phiền người khác.
"Minh Chanh tốt với chị quá." Chị Hình Nhất nằm trên giường, lại dụi đầu vào cô bạn thân nhất: "Em nhất định không được có chuyện gì đâu nhé, em nhất định phải chữa khỏi bệnh đó."
"Sao chị không thể nghĩ rằng em vẫn đang khỏe mạnh nhỉ?"
Minh Chanh không chút khách khí đẩy cái đầu của chị Hình Nhất sang một bên: "Lúc chị trở về nhớ giữ mồm giữ miệng một chút, đừng để lỡ miệng mà nói lộ ra với bố mẹ em nhé. Em nghĩ mình cần ở lại nơi này điều chỉnh thêm một đoạn thời gian nữa rồi mới nói cho bọn họ biết em đã nghỉ việc rồi."
Chị Hình Nhất gật đầu, sau đó không nói thêm gì nữa.
Một ngày này cô ấy mang theo tâm trạng lo âu, chạy cả đoạn đường vất vả như thế, lại còn giúp đỡ Minh Chanh làm việc đồng áng, hiện giờ toàn thân đang mệt mỏi, thế là nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, thậm chí còn ngáy nhẹ.
Minh Chanh lại hơi khó ngủ. Cô ngồi dậy, lặng lẽ lần ra ban công phía sau, ngọn đèn của nhà bên cạnh còn chưa tắt, hắt ánh sáng xuống vườn rau của Minh Chanh, vừa tiện cho cô quan sát đám hành lá phía dưới.
"Hệ thống." Minh Chanh khẽ gọi: "Có nhiệm vụ tân thủ 3, 4, 5, 6, 7 không? Tôi có thể xem trước để biết mình nên trồng loại gì được không?"
Hệ thống vui thú điền viên lại xuất hiện: [Xin chào ký chủ, cần cù làm vườn, chân thật làm người. Chuyện này không được!]
Không được thì thôi, còn nói nhiều lời vô nghĩa như thế.
Minh Chanh có chút bất mãn lẩm bẩm: "Hừ, tôi hỏi vậy chỉ đơn giản là đang muốn lên kế hoạch trước cho khu vườn nhỏ của mình mà thôi, cũng không thể toàn bộ đều trồng hành lá được, tôi phải chừa ra một chút chỗ, biết đâu còn có loại thực vật khác mang đến phần thưởng sinh mạng dài hơn ba phút thì sao!"
Trò chơi nào chẳng vậy, vườn rau thăng cấp, cây trồng thăng cấp, còn có thể chăn nuôi cấp cao, thậm chí đến cuối cùng còn có thể mở khóa cả ao cá nữa...
... Ký chủ thực sự có một chút thông minh nha!
Nhưng mặc kệ suy nghĩ của ký chủ có xa xôi đến đâu thì hệ thống cũng phải tuân thủ quy luật cơ bản, làm sao có thể trống rỗng biến ra một cái ao lớn ở sau nhà cho cô được, nghĩ thì hay lắm!
Hệ thống ấp úng nói: [Ôi dào, ký chủ à, cô cứ yên tâm hoàn thành nhiệm vụ tân thủ trước đã rồi mới mở khóa được sổ tay và quy tắc phong phú của tôi sau. Bây giờ ký chủ vẫn chỉ là tân thủ trong hệ thống điền viên, có nói nữa cô cũng không hiểu được đâu.]
Trần đời này Minh Chanh ghét nhất chính là giọng điệu mập mờ, úp úp mở mở, chuyên gia đưa câu đố cho người khác như vậy.
Dò hỏi cả nửa ngày chẳng thu được thông tin gì, Minh Chanh oán hận mà bắt đầu tính toán ngày mai lại đi trồng thêm một ngàn cây hành lá, thề sẽ đưa giá trị sinh mạng của mình lên đến... Mười ngàn năm!
...
Hùng Hoài Sơn đang ở trong nhà chợt nghe thấy động tĩnh truyền đến từ căn phòng cách vách, vốn dĩ trong lòng đang căng thẳng, đột nhiên anh nhớ ra nhà bên đã có người về sống rồi thì nhanh chóng bình tĩnh lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

