Cốc Ái Phương miễn cưỡng móc từ túi quần ra năm đồng đưa cho Giang Vân Thư nhưng Giang Vân Thư không nhận.
“Tôi bị thương ở đầu, bà đưa tôi năm đồng tưởng đuổi ăn mày à? Không đủ.”
Cốc Ái Phương nhịn giận hỏi: “Vậy cô muốn bao nhiêu?”
“Năm mươi.”
Cốc Ái Phương thực sự không chịu nổi nữa mở miệng chửi Giang Vân Thư: “Cô không soi gương à, nhìn lại bản thân mình đi còn đòi năm mươi. Toàn thân cô từ trên xuống dưới có đáng giá năm mươi không?”
Năm mươi đồng bà phải không ăn không uống làm việc hai tháng mới có.
Giang Vân Thư nghe Cốc Ái Phương nhắc đến gương mới chợt nhận ra mình đã đến đây mấy ngày rồi mà vẫn chưa biết chủ nhân gốc trông như thế nào.
Đợi chút nữa cô cần tìm một tấm gương để soi nhưng hiện tại giải quyết vấn đề trước mắt mới là quan trọng nhất.
“Đừng nói tôi không cho bà cơ hội, chính bà không trân trọng đấy nhé! Đến lúc đó con gái, con trai tốt của bà ngồi tù, bà khóc cũng muộn.” Giang Vân Thư nói xong liền bỏ đi.
Cốc Ái Phương biết Giang Vân Thư nghiêm túc, không muốn con trai khổ sở, bà đành cắn răng đau lòng dậm chân.
“Tôi đưa, tôi đưa còn không được sao.”
Giang Vân Thư, cô nàng mê tiền cười tít mắt đếm tiền trong tay; Cốc Ái Phương đứng bên cạnh nhìn mà đau như máu nhỏ giọt nhưng vẫn không quên nhấn mạnh: “Giang Văn Thư, tôi đã đưa tiền cho cô rồi, cô phải giữ lời.”
“Tùy tâm trạng của tôi”
Sau khi xác nhận số tiền trong tay không sai, Giang Vân Thư bỏ tiền vào túi rồi phóng đi để lại Cốc Ái Phương đứng tại chỗ chửi rủa nhưng điều khiến bà ta tức giận hơn còn ở phía sau.
Cốc Ái Phương thương chồng, nghĩ trong tủ bếp có mì, có thịt, có trứng; lúc này Giang Vân Thư không có nhà làm một bát mì thịt ăn.
Kết quả khi bà ta đến trước tủ bếp nhìn thấy năm chiếc khóa mà mình đã chọn lựa kỹ càng đều nằm trên mặt đất.
Một linh cảm không tốt dâng lên, Cốc Ái Phương vội vàng mở cửa tủ bếp; khi nhìn rõ đồ trong tủ, tiếng thét kinh hoàng của bà ta vang khắp nhà, tiếp theo là tiếng chửi rủa.
Giang Vân Thư rời khỏi nhà họ Giang, tìm một nơi không người lẻn vào không gian; bây giờ cô nóng lòng muốn biết thân thể chủ nhân gốc, không là thân thể của cô trông như thế nào mà khiến Giang Vân Mỹ ghen tị đến vậy?
Giang Vân Thư lấy chiếc gương mà cô đã mua trên mạng từ đống đồ linh tinh, lúc này Giang Vân Thư bị sốc trước hình ảnh của mình trong gương.
Khuôn mặt nhỏ không đầy bàn tay, đôi lông mày thanh tú như lá liễu, đôi mắt hồ ly hơi xếch lên toát lên vẻ quyến rũ khó tả, chỉ nhìn một cái đã đủ khiến người ta say đắm. Chiếc mũi hơi cong và đôi môi đầy đặn đều mang theo chút cám dỗ.
Đẹp, rất đẹp, đẹp đến mức Giang Vân Thư nghèo nàn ngôn từ, không biết dùng từ ngữ gì để miêu tả.
Lúc này, Giang Vân Thư cuối cùng cũng hiểu tại sao chủ nhân gốc để tóc mái dày; bởi vì không có bất kỳ điều kiện hỗ trợ nào, chỉ dựa vào nhan sắc đã là một tình huống bế tắc.
Mặc dù sức mạnh của chủ nhân gốc đủ để trấn áp người trong nhà nhưng ra ngoài thì sao?
Mức độ phức tạp của xã hội và lòng người thường là điều bạn không thể tưởng tượng được, về điểm này chủ nhân gốc đã làm rất tốt.
Giang Vân Thư hạ tóc mái xuống, lúc này hình ảnh của cô trong gương tuy vẫn đẹp nhưng không còn đẹp đến mức choáng ngợp như lúc nãy.
Giang Vân Thư rất hài lòng, còn một điểm quan trọng nhất đó là vẻ ngoài xấu xí giống hệt nhau của nhà họ Giang.
Dù chủ nhân gốc có thừa hưởng tất cả gen tốt của nhà họ Giang cũng không thể đẹp như cô hiện tại.
Giang Vân Thư bây giờ có thể khẳng định một trăm phần trăm rằng chủ nhân gốc không phải người nhà họ Giang.
Giang Vân Thư về nhà đúng giờ ăn, vừa đặt chân phải vào cửa, cô đã cảm nhận được bầu không khí trong nhà họ Giang có phần quá nặng nề; đặc biệt là vợ chồng Giang Phú Xương đang mặt đen như đích nồi.
Giang Vân Thư vừa nằm xuống chưa đầy hai giây đã bật dậy như con cá chép, dựa vào ký ức tìm đến hang cất tiền.
Chủ nhân gốc cất tất cả đồ có giá trị trong đó, tổng cộng năm mươi đồng hai hào cùng với hai vé bánh ngọt và một số vé linh tinh.
Những thứ này cộng là chính là toàn bộ tài sản của chủ nhân gốc, Giang Vân Thư nhìn thấy một số phiếu sắp hết hạn liền dự định ngày mai đến cửa hàng bách hóa một chuyến; dùng hết những vé sắp hết hạn, sau đó mua một số đồ đến nhà Phó Hồng Dư.
Một là cảm ơn sự chăm sóc của cả gia đình họ, hai là trả lại viện phí mà họ đã ứng trước; nợ người khác mà không trả, Giang Vân Thư cảm thấy khó chịu trong lòng.
Ở phòng khách cách một cánh cửa, Cốc Ái Phương thấy Giang Vân Thư đã đi mới dám chửi rủa, giọng nhỏ đến đáng thương.
Ngày hôm sau, Giang Vân Thư trước tiên đến cửa hàng bách hóa để dùng hết những vé sắp hết hạn.
Sau đó mua thêm hai cân bánh đào, một chai đào ngâm, cô cũng lấy ra một cân đường đỏ và một cân táo đỏ từ không gian.
Cô cẩn thận gói bằng giấy dầu, bốn thứ này là để đi thăm nhà người ta, trong túi còn có hai mươi đồng cô nợ Phó Hồng Như.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)