Kinh ngạc vì tất cả những điều xảy ra ở đây vừa bất ngờ vừa không có cách nào giải thích được, kích động vì có cảm giác đang nhập vai vào trò chơi, trong lúc nhất thời không biết mình nên cảm thấy khổ sở hay là cảm thấy hưng phấn nữa.
Chử An Tương ngã không nhẹ, lúc về nhà thì vẫn chưa thấy, nhưng ngày thứ hai thì mắt cá chân sưng lên như cái bánh bao, Lý Đại Muội đau lòng cho cháu gái, lấy một con gà mái đẻ trứng trong nhà nuôi ra làm thịt nấu canh cho Chử An Tương ăn.
Chử An Tương bưng chén canh, trong lòng cảm thấy rất ấm áp, cô nhớ đến bà nội ruột của mình, bà cũng đối xử với cô tốt như vậy, mỗi ngày đều thay đổi cách chế biến khác nhau để nấu các món ăn ngon cho cô, sẽ chăm sóc cô từng li từng tí, sẽ đợi cô tan học ở đầu đường, sẽ đưa ô cho cô vào những ngày trời mưa gió, mùa đông thì nướng khoai lang cho cô.
Bất kể có món gì ngon thì bà nội cũng không nỡ ăn, để dành cho cô.
Lúc cô lên đại học, rời xa nhà, một hai tháng mới có thể về nhà một lần, mỗi lần về nhà thì bà nội đều lấy rất nhiều thức ăn trong tủ ra, vẻ mặt hiền lành nói là để dành cho cô, ngay cả Hãn Hãn cũng không cho.
Hãn Hãn là cháu ngoại trai của Chử An Tương, là con nhà cô Chử An Tương, mà những thức ăn mà bà nội để lại, hơn phân nửa đều đã hết hạn.
Tình yêu thương của bà nội rất bao la, là suối nguồn hạnh phúc của cô khi còn bé.
Chử An Tương cúi đầu uống một ngụm canh, cảm giác mùi vị bát canh này có chút khác biệt với mùi vị mà mình đã uống trước đó, dường như càng ngon hơn một chút.
Cô nhạy cảm với mùi vị hơn người bình thường, không ngờ là xuyên qua rồi mà khả năng đặc biệt này cũng theo tới.
Nhớ lúc còn rất nhỏ, cô thường xuyên nghe bà nội cảm thán, nói rất nhiều thứ càng ngày càng trở nên khó ăn, thịt không thơm, cá cũng không tươi nữa, mãi mà Chử An Tương cũng không hiểu cái gọi là càng ngày càng khó ăn là có ý gì, hôm nay ăn bát canh gà này, cô lập tức phát hiện được chỗ khác nhau.
Cho dù trong bát canh gà này trừ thịt gà ra thì không có thứ gì nấu kèm nữa, nhưng nấu lên thì mùi thơm xông vào mũi, khiến người ta thèm nhỏ dãi, đây cũng là vấn đề nguyên liệu nấu ăn.
Ăn sạch một chén canh, Chử An Tương cầm chén đặt trên tủ đầu giường.
“Bà nội, cháu ổn rồi, ngày mai bà không cần làm thịt gà nữa đâu.”
Lý Đại Muội thấy trạng thái hôm nay của cháu gái đúng thật là tốt hơn hôm qua, cuối cùng thì tảng đá nặng nề trong lòng cũng đặt xuống được.
Con trai và con dâu yên tâm giao con gái cho bà cụ, cho dù là cháu gái có chuyện gì bất trắc thì bà cụ cũng không biết ăn nói thế nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

