Chiếc thìa múc thức ăn trên tay của Đỗ Vận Chi bỗng nhiên rơi tuột xuống rơi vang lên một tiếng động nhỏ, ngay cả ông Cù Trường Nho cũng cảm thấy vô cùng bất ngờ trước những gì vừa nghe được mà khẽ nhướng đôi lông mày lên.
Đương nhiên là hai người bọn họ đều biết rất rõ về cái tên La Minh Thịnh này, anh ấy vốn là một chuyên gia nghiên cứu vô cùng nổi tiếng trong giới học thuật, và trước đó cũng đã từng có mấy lần đến tận nhà của họ để chơi và trò chuyện.
Khoảng thời gian mấy năm về trước, sự việc La Minh Thịnh quyết định trở về nước cũng đã từng tạo nên một làn sóng xôn xao huyên náo vô cùng lớn trong dư luận.
Khi ấy, phía bên nước M đã ra sức tìm mọi cách để ngăn cản không cho anh ấy đi, trong khi ở phía trong nước thì mọi người lại ra sức thúc đẩy, hỗ trợ để đón anh ấy về, bản thân La Minh Thịnh trong suốt quá trình gian nan đó cũng đã phải chịu đựng biết bao nhiêu là khổ sở và vất vả không ít.
Tiếng rầm nhỏ cùng với tiếng kêu sột soạt của tờ báo đang đọc dở bị đập mạnh xuống mặt bàn vang lên phá tan bầu không khí im lặng, ông Cù Trường Nho khẽ nắm hờ bàn tay lại rồi đặt lên bên cạnh miệng, cố ý ho khụ một tiếng để lấy lại sự bình tĩnh.
"Về nước sao? Con thực sự đã suy nghĩ kỹ và quyết định rồi à?"
Ông Cù Trường Nho hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt đang có chút lo lắng và căng thẳng của con trai mình lúc này, mà ông chỉ tập trung ánh mắt nhìn thẳng về phía đứa con trai đang ngồi ở phía đối diện để hỏi lại một lần nữa nhằm xác định cho thật rõ ràng.
Chính vì lẽ đó, đối với quyết định đến một cách đột ngột và bất ngờ này của con trai, ông Cù Trường Nho ban đầu chỉ cảm thấy có chút ngạc nhiên ngoài dự tính mà thôi, chứ trong lòng ông cũng hoàn toàn không có bất kỳ thái độ bất mãn hay khó chịu nào, và ông lại càng không hề có ý định sẽ lên tiếng để ngăn cản bước chân của con trai mình.
“Vâng, con muốn làm chuyện càng có ý nghĩa và càng có tính khiêu chiến hơn nữa.”
Cù Trường Nho yên lặng gật đầu, chưa nói đồng ý cũng không nói là không đồng ý, thái độ này làm cho Đỗ Vận Chi sốt ruột, mà lên tiếng nói với Cù Vĩnh Thành: “Vĩnh Thành, con cần phải hiểu rõ, điều kiện trong nước vô cùng gian khổ, mẹ không yên tâm để con về nước một mình.”
Trước khi Đỗ Vận Chi lập gia đình thì cũng là tiểu thư khuê các được nuông chiều, đời này chưa từng phải chịu khổ, là một người phụ nữ nội trợ an nhàn, cũng không hiểu đạo lý to lớn gì đó, chỉ biết là thương con, không muốn con trai chịu khổ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
