Mọi người ở trong cái khu tập thể quân đội này, nếu không mặc quân phục thì cũng toàn diện đồ đơn giản, mộc mạc hết mức có thể. Thế nên, nếu tự dưng cô lại xúng xính váy hoa ra đường thì bảo đảm sẽ biến thành tâm điểm, khiến cả khu phải đổ xô ra chỉ trỏ, nhìn ngó cho mà xem.
Người ta vẫn bảo súng hay bắn chim đầu đàn, sống ở đời cứ bình an vô sự là trên hết, tốt nhất cô cứ nên khép mình, khiêm tốn và biết điều một chút thì hơn.
Đến ngày thứ hai đi dạy, vừa mới bước chân vào lớp là Chử An Tương đã ngửi thấy cái mùi là lạ, bầu không khí cứ sai sai kiểu gì ấy. Đám học trò đứa nào đứa nấy cứ cúi gằm mặt xuống, chẳng ai bảo ai câu nào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)