“Tôi đã xem sơ yếu lý lịch của cháu rồi, viết tốt lắm, cháu tốt nghiệp từ trường danh giá, lại học khoa Hóa học, nhưng trường cấp hai chúng ta tạm thời không thiếu giáo viên, cho nên sắp xếp cho cháu đến trường tiểu học dạy Toán, nếu có vấn đề thì cháu cũng có thể trao đổi với tôi.”
“Không có, hiệu trưởng, cháu nghe theo sự sắp xếp của tổ chức ạ.”
Thầy hiệu trưởng nhìn cô rồi lại khẽ nở một nụ cười một lần nữa, thế nhưng rõ ràng là lần này nụ cười của thầy đã trở nên chân thành và nhẹ nhàng hơn trước rất nhiều.
Đúng thật là từ sâu trong thâm tâm, bản thân Chử An Tương hoàn toàn không hề có thêm bất kỳ ý nghĩ hay toan tính sâu xa nào khác. Ở vào cái thời đại này, tất cả mọi công việc làm ăn, chức vụ của mỗi người hầu như đều do nhà nước đứng ra xem xét rồi trực tiếp sắp xếp, phân bổ cho cả.
Trong khi đó, cô lại không phải là những sinh viên xuất sắc được tốt nghiệp ra từ những ngôi trường đại học danh tiếng hàng đầu tại thủ đô, thế nên đương nhiên là việc được phê duyệt và sắp xếp cho một công việc ổn định sẽ có phần gặp nhiều khó khăn, trắc trở hơn một chút so với những người khác.
Bên cạnh đó, còn có một điểm mấu chốt quan trọng khác nữa khiến cô đưa ra lựa chọn này. Cô biết rất rõ rằng chỉ tầm khoảng hai năm ngắn ngủi nữa thôi, mười năm biến động của cuộc cách mạng văn hóa sẽ chính thức bùng nổ, khi ấy tất cả các ngành nghề trong xã hội đều sẽ phải đối mặt và chịu sự khủng hoảng, chấn động vô cùng nặng nề.
Suy đi tính lại một cách kỹ càng thì dù sao việc đứng trên bục giảng để dạy cho các em học sinh tiểu học lúc nào cũng mang lại cảm giác yên bình, an toàn hơn rất nhiều so với việc tham gia giảng dạy cho các học sinh ở lứa tuổi cấp hai.
Mỗi một năm học đều sẽ tiến hành chia lớp một lần, ngày ba mươi mốt, Chử An Tương vừa đi vào văn phòng thì đã nghe thấy các giáo viên đang thảo luận gì đó.
“Ồ, số cô Chử này đúng là không may.”
Chử An Tương không cẩn thận nghe thấy, chỉ cảm thấy đúng là ở đâu cũng có bất ngờ, cũng không biết là rốt cục thì vị bạn học Chu mà các giáo viên thảo luận có cái gì kỳ lạ.
Mặc dù cửa đang mở ra, nhưng Chử An Tương vẫn rất lịch sự mà gõ cửa một cái.
“Chào các thầy cô giáo, tôi là Chử An Tương, là giáo viên vừa được phân đến trường tiểu học Hồng Kỳ.”
Thật sự nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến, hai vị giáo viên vừa nói chuyện liếc nhau một cái, không biết là cô Chử này có nghe thấy không, mặc dù hai người họ cũng không phải là nói xấu gì cả, nhưng tóm lại nghị luận sau lưng người khác không được tốt lắm.
Sau khi Chử An Tương tự giới thiệu xong thì có một vị giáo viên khác đứng dậy chào đón Chử An Tương.
“Chào mừng cô Chử, chúng tôi đang nói không biết là chừng nào cô mới tới, danh sách chia lớp đã có rồi, cô là giáo viên Toán của lớp bốn A2, tôi là giáo viên Ngữ văn kiêm giáo viên chủ nhiệm của lớp A2.
Người nói chuyện là một chàng trai đeo kính cận, tướng mạo hào hoa phong nhã, nụ cười ấm áp, rất dễ làm cho người ta có ấn tượng tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
