Đương nhiên là Trần Anh không thích nghe mấy lời này, nhưng ‘đưa tay không đánh mặt tươi cười’, mọi người không những là hàng xóm mà còn là chiến hữu cách mạng, không thể tức giận vì mấy câu nói được.
“Khó khăn lắm lão Chử nhà tôi mới ngóng được con gái đến thủ đô, đã nói là muốn giữ con gái lại bên cạnh thêm vài năm nữa, bây giờ vẫn chưa phiền mọi người, qua vài năm nữa rồi tôi lại đến xin nhờ mọi người làm mối sau.”
Trần Anh kéo Chử Quốc Thành ra, mọi người cũng không tiện nói thêm gì. Chử Quốc Thành là Cục trưởng Cục quân giới của Tổng cục Hậu cần, đồng thời cũng là Bộ trưởng bộ huấn luyện của đại học quốc phòng.
Quân hàm Đại tá, vinh dự có được huân chương hạng ba, huân chương độc lập tự do hạng nhì, huân chương giải phóng hạng nhì.
Quân đội là nơi cấp bậc sâm nghiêm, ở một nơi mà khu tập thể quân khu là hàng xóm, mọi người yêu thương nhau, nhưng sự yêu thương này cũng là có giới hạn.
Những người vợ có chồng là quân nhân mà cấp bậc không cao bằng Chử Quốc Thành, bọn họ có thể lải nhải trước mặt Trần Anh, nhưng không dám nói gì trước mặt Chử Quốc Thành.
Chử An Tương nhanh chóng kết thêm bạn mới trong khu tập thể quân khu, có một cô gái tên là Yến Tử ở lầu một, tuổi tác cũng xêm xêm Chử An Tương, là cô y tá ở trạm y tế, vừa quen Chử An Tương mà như đã thân thiết từ lâu, trò chuyện rất hợp cạ, sau khi ăn điểm tâm mà Chử An Tương làm thì càng thường xuyên chạy đến nhà họ Chử, còn thường xuyên kéo Chử An Tương đi xem phim nữa.
Trần Anh thấy rất vui vì Chử An Tương có thêm bạn, cũng thường xuyên động viên cô hãy đi ra ngoài chơi nhiều hơn, đừng ở lỳ trong nhà nữa.
“Con quá yên tĩnh, lúc mẹ tầm tuổi con ấy, đi theo bộ đội đến trời nam biển bắc, con đó, có thể ở lỳ trong nhà mấy ngày không xuống lầu, may mà có Yến Tử thường xuyên đến tìm con.
Chử An Tương cũng đành chịu, trong thế giới kia của cô, người trẻ tuổi giỏi tự tìm thú vui cho chính mình, hoạt động giải trí ở niên đại này đối với cô thì thật quá ngây thơ, còn không thoải mái bằng học tập.
==
Thời gian nhanh chóng trôi qua, đã đến ngày mùng một tháng tám, ngày thành lập quân đội, quân khu tổ chức hoạt động chúc mừng ở hội trường. Bởi vì địa điểm ở ngay sau Tổng cục Hậu cần, gia đình của quân nhân ở trong khu tập thể quân khu cũng có thể đến xem. Yến Tử đến nhà họ Chử hẹn Chử An Tương cùng nhau đi.
Hai người vừa đi đến bên ngoài hội trường thì có một đoàn người đi từ phía đối diện đến, có người mặc quân trang, cũng có người mặc thường phục, trong đó có một chàng trai mặc chiếc áo sơ mi trắng làm cho Chử An Tương nhìn chăm chú hơn một chút, chỉ vì trời nóng như vậy mà anh không những mặc áo sơ mi dài tay, mà trên cúc áo sơ mi đầu tiên cũng cài kín mít.
Trừ cái đó ra, cả người đối phương cũng tản ra một khí chất rất đặc biệt, trong sự nho nhã và phong độ lại có chút lạnh nhạt và xa cách.
Một nhóm người qua đó, Yến Tử âm thầm nói bên tai Chử An Tương.
“Viện trưởng La?”
“Đúng vậy đó, vị đi cùng sếp Mục chính là viện trưởng La, từ nước M trở về, dưới sự dẫn dắt của anh ấy, quốc gia chúng ta đã phóng hai tên lửa thành công rồi đó.”
Chử An Tương chợt hiểu ra, bảo sao mà cô lại thấy đối phương có chút quen quen, không phải là nhân vật lịch sử từng được học trong sách sao? Đây là lần đầu tiên Chử An Tương nhìn thấy danh nhân lịch sử sau khi đi vào thế giới này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)