Khi còn bé nguyên chủ đã đến thủ đô một lần rồi, đó là khi Trung Quốc mới thành lập, ông cụ Chử dẫn Chử An Tương đến thăm cha mẹ, vừa đi leo Vạn lý trường thành vừa đến Cố Cung. Sau đó Chử Quốc Thành và Trần Anh bận rộn với công việc, sức khỏe của ông cụ Chử cũng càng ngày càng kém hơn, cuối cùng thì Chử An Tương cũng không đến thêm lần nào nữa.
Mấy năm trước Chử An Tương thi đại học xong thì Chử Quốc Thành cũng muốn dẫn cô đến thủ đô nghỉ hè, nhưng cũng vì đủ loại nguyên nhân nên mãi vẫn chưa thực hiện được.
“Chị, đây là phòng của chị, mẹ đã chuẩn bị cho chị rồi này.”
Chử Vệ Đông kéo Chử An Tương, đẩy cửa của một căn phòng ra, một căn phòng nhỏ khoảng mười mét vuông, có ga giường kẻ sọc, chăn màu đỏ thêu hoa, rèm cửa lưới mịn, trước cửa sổ còn có một cái bàn sách nhỏ bằng gỗ thô, vừa sạch sẽ gọn gàng vừa ấm áp, mặc dù diện tích không lớn lắm, nhưng có thể nhìn ra được là Trần Anh đã sắp xếp rất cẩn thận và tận tâm.
“Chị thích không?”
Chử An Tương gật đầu: “Ừm, chị thích lắm.”
Chử Vệ Đông cười.
“Tương Tương, mẹ hâm vài món trước, cơm cũng xong rồi, con và Vệ Đông ăn cơm trước đi, cha con bận rộn công việc, không biết lúc nào mới có thể về nữa.”
Trong khu tập thể quân khu có nhà ăn, nhưng bữa cơm hôm nay là do Trần Anh tự mình nấu, một bát cơm to, món đã hâm nóng trước là gà xào khoai tây và cá kho.
“Con cũng không đói lắm, chờ một lát rồi chúng ta cùng ăn đi ạ.”
“Đón được rồi, đã ăn cơm xong tắm rửa đi ngủ rồi.”
Dù sao đi tàu xe mười mấy tiếng đồng hồ, nói không hề mệt chút nào là giả.
Chử Quốc Thành cười ha hả đi đến mở cửa phòng Chử An Tương ra, trong phòng không bật đèn, một ánh đèn ngủ mờ mờ chiếu ra từ trong phòng, đúng là con gái đã ngủ rồi.
“Được, để nó nghỉ ngơi cho khỏe, học đại học nhiều năm như vậy chắc cũng mệt mỏi lắm rồi.”
Trần Anh liếc chồng mình một cái: “Ông nói gì vậy, đi học thì mệt mỏi gì, bảo sao mà con trai ông học không giỏi, đều là giống ông đấy.”
“Ơ, sao lại giống tôi?”
==
“Tương Tương.”
“Cha!”
“Con gái ngoan, cuối cùng con cũng đến rồi.”
Mới sáng sớm, hai cha con đã diễn một màn ‘cửu biệt trùng phùng’, Trần Anh bưng điểm tâm sáng đã chuẩn bị xong từ trong bếp ra, cười nói: “Nhanh ăn cơm đi, không phải là ông phải đi họp sao?”
Sau khi Chử Quốc Thành đi, Trần Anh cười nói: “Cha con đó, cả đời này không hề cầu xin người khác, lần này vì sắp xếp công việc cho con mà cố ý đến tìm hiệu trưởng, công việc của con đã được sắp xếp rồi, ở ngay trường hiểu học Hồng Kỳ trong khu tập thể quân khu chúng ta.”
Khu tập thể quân khu chính là một xã hội tự cấp tự túc thu nhỏ, có trung tâm chỉ huy, có trường học, có nhà ăn, có rạp chiếu phim, có trạm y tế. Nhưng khu tập thể Không quân và khu tập thể Hải quân còn có bể bơi, mặc dù khu tập thể Tổng cục Hậu cần không có bể bơi, nhưng lại có hội trường lớn mà những khu tập thể khác không có.
Một bức tường ngăn cách với thế giới bên ngoài, dù là cả đời không ra khỏi khu tập thể thì cũng có thể thỏa mãn nhu cầu cuộc sống cơ bản, đi học, đi làm, lấy vợ, sinh con.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)