Trên tàu, Trần Anh bưng một cái hũ, bên trong là dưa chua do Chử An Tương làm, bởi vì Chử Vệ Đông thích ăn nên Chử An Tương đã chuẩn bị trước cho bọn họ để hôm nay bọn họ mang về.
“Tương Tương càng ngày càng hiểu chuyện.”
Trước đây lúc bọn họ trở về thì Chử An Tương luôn buồn bực, không nói lời nào, lần này về quê thì Chử An Tương đã sáng sủa hơn rất nhiều, học tập lại tiến bộ, không những biết nấu cơm, ngay cả muối đồ chua cũng học làm được rồi.
“Đúng vậy đó, thời gian trôi nhanh quá.”
Chử Vệ Đông nhìn ra ngoài cửa sổ, từng hình ảnh đều quen thuộc, trở về ở mười ngày đã phải rời xa rồi.
==
Mùa hè năm 1961, Chử An Tương tham gia kỳ thi đại học, thi đỗ trường công cao nhất trong tỉnh - học viện sư phạm. Ngôi trường này đã có lịch sử trên trăm năm, không ít các danh nhân đi ra từ ngôi trường này, Chử An Tương chọn ngành Hóa học.
Năm 1973, bà nội Chử An Tương qua đời vì bạo bệnh, hưởng thọ bảy mươi ba tuổi.
Chử An Tương rất đau lòng, đời này cô muốn báo hiếu cho bà nội thật tốt, cô đã học đại học năm thứ ba rồi, chẳng mấy chốc sẽ tốt nghiệp đại học, có thể kiếm tiền dựa vào năng lực của chính mình, không ngờ cuối cùng vẫn không thể chạy kịp vận mệnh ‘con muốn nuôi mà người không đợi’.
Chử An Tương nhổ đống cỏ xanh trên mặt đất, cô quỳ xuống nói: “Bà nội, cháu phải đi rồi, bà yên tâm, cháu sẽ thường xuyên trở về thăm bà, cũng sẽ thường xuyên nhớ đến bà, bà đã đoàn tụ với ông nội rồi chứ? Có phải là bây giờ bà rất hạnh phúc không?”
Mãi đến trước khi bà nội qua đời thì Chử An Tương mới biết được vì sao bà nội không muốn rời khỏi quê hương, thì ra lúc còn trẻ bà nội đã phải chịu khổ rất nhiều, suýt chút nữa thì bị người trong nhà bán cho địa chủ làm vợ bé, là ông nội cô bán lương thực trong nhà, lại chạy vạy khắp nơi vay một số tiền sính lễ lớn thì mới hỏi cưới được bà nội về nhà.
Bởi vì bà nội bị bó chân từ nhỏ, không làm được việc nhà nông, người lớn nhà họ Chử rất không hài lòng, ông nội đưa bà nội ra khỏi nhà ở riêng, dựng một mái nhà tranh sống với nhau.
Trong nhà chỉ có bốn bức tường, lại còn nợ tiền, người lớn không hài lòng nhưng cũng không làm quá đáng, chia cho bọn họ hai mẫu đất, cày bừa vụ xuân đến ngày thu hoạch, ông nội ôm đồm tất cả mọi việc, chưa từng để cho bà nội xuống ruộng làm việc.
‘Có tình thì uống nước cũng no bụng’, dù cuộc sống rất vất vả, nhưng trong lòng bà cụ lại rất ngọt ngào, một cái màn thầu hai người chia đôi, mùa đông rét mướt, không có tiền mua bông, hai người ôm nhau chịu đựng qua mùa đông rét căm căm, mãi đến khi cuộc sống ngày một khá hơn.
Đời này bọn họ sinh hai đứa con, một là Chử Quốc Thành, một đứa con khác đã bị bệnh rồi chết yểu từ lúc còn rất nhỏ.
Cả đời này, nói khổ thì quá khổ, nói hạnh phúc cũng rất hạnh phúc, có một người như vậy, biết đông lạnh, biết hạ nóng, dù ăn không no thì trên mặt vẫn có thể nở một nụ cười từ tận đáy lòng.
Trước khi bà nội đi còn cầm tay cô và nói: “Tương Tương, bà nội không đợi được đến ngày cháu lấy chồng, cháu nhớ kỹ, nhất định phải lấy một người thật lòng yêu cháu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)