Thái độ ứng xử của ông Chử Quốc Thành mỗi khi đối diện với cô con gái Chử An Tương quả thực là hoàn toàn khác biệt so với khi đối xử với cậu con trai.
Bà Trần Anh ngồi bên cạnh khi nhìn thấy điệu bộ và dáng vẻ chăm chút đó của chồng mình dành cho con gái thì cũng chỉ biết khẽ thở dài một tiếng ở trong lòng, bao nhiêu suy nghĩ ngổn ngang đành giữ lại cho riêng mình.
"Cha ơi, chuyện đó thực ra cũng không có sao đâu ạ. Nếu cậu ấy không thích làm việc này thì cứ để Vệ Đông chạy đi giúp đỡ mọi người làm những công việc khác là được rồi mà.”
“Vệ Đông này, chẳng phải bình thường em vốn rất thích đàn gà nuôi ở trong nhà mình hay sao? Hay là bây giờ em chịu khó chạy ra phía sau chuồng gà rồi nhặt hết số trứng gà mới đẻ về đây cho chị đi."
Thông thường thì cứ vào mỗi buổi tối hằng ngày, mọi người trong nhà đều phải có nhiệm vụ ra chuồng để thu gom và nhặt hết số trứng gà vào bên trong.
Nếu như hôm nào mà lỡ tay ra nhặt muộn quá, đàn gà ở bên trong chuồng chen chúc xô đẩy nhau thì rất dễ sẽ làm dẫm đạp, gây đổ vỡ hết số trứng gà mới đẻ ấy.
"Vâng ạ, vậy thì để em chạy ra ngoài chuồng nhặt trứng gà ngay đây."
Cậu nhóc Chử Vệ Đông vừa nghe thấy thế liền tỏ ra vô cùng hào hứng, phấn khởi. Cậu lập tức đứng phắt dậy rồi nhanh chân chạy tót ra phía ngoài sân.
Chỉ một chốc lát ngắn ngủi sau đó, từ phía ngoài sân đã liên tục vang lên những tiếng gà trống, gà mái kêu cục tác, quác quác ầm ĩ cả lên, kèm theo đó là tiếng bay nhảy đập cánh rầm rầm vô cùng náo nhiệt của lũ gà khi bị cậu chủ nhỏ vào quấy rầy.
==
Hai vợ chồng Chử Quốc Thành và Trần Anh ở lại nhà khoảng mười ngày thì phải chuẩn bị trở về, trước khi đi một ngày, hai vợ chồng đến phòng Chử An Tương tìm cô nói chuyện.
“Con đã nghĩ kỹ, không muốn đi về với cha mẹ sao?”
“Vâng, con muốn ở lại đây.”
“Qua hai năm nữa con phải thi đại học, ở lại đây không có tiền đồ tốt đâu.”
Một nơi là thủ đô, một nơi là thôn nhỏ trên núi, không cần so sánh cũng biết ở đâu tốt hơn.
“Không sao cả, tiền đồ thì con có thể kiếm được dựa vào chính mình, con tin rằng con có thể thi đỗ đại học.”
Nhìn thấy con gái mình học tập ngày một tiến bộ và có những bước đột phá rõ rệt như vậy, đương nhiên là cả hai vợ chồng ông Chử Quốc Thành và bà Trần Anh đều tràn đầy niềm tin, hoàn toàn tin tưởng vào việc con gái mình chắc chắn sẽ có đủ khả năng để thi đậu vào trường đại học.
Trong thâm tâm của ông Chử Quốc Thành lúc này, hai cảm xúc vừa tiếc nuối lại vừa tự hào cứ thế đan xen, hòa quyện lấy nhau. Ông cảm thấy tiếc nuối là bởi vì mẹ ruột của mình nhất quyết không bằng lòng rời quê để lên thủ đô sinh sống, và ngay cả đứa con gái lớn này của ông cũng không muốn rời xa quê nhà để đi theo cha mẹ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
