Thời gian ngày một trôi qua, nhanh chóng đến cuối học kỳ, Chử An Tương thi được thành tích đứng thứ nhất cả lớp.
Mặc dù thành tích của nguyên chủ đã trên trung bình khá, trong lớp xếp hạng mười người đầu tiên, nhưng giáo viên và các bạn cũng không kinh ngạc lắm, bởi vì sự tiến bộ của cô là từng ngày từng ngày, từ những bài kiểm tra bình thường và tình hình học trên lớp, giáo viên đã nhìn thấy sự tiến bộ của Chử An Tương.
Chử An Tương hào phóng chia sẻ phương pháp học tập của mình, đương nhiên, đó cũng không phải là nguyên nhân chủ yếu khiến cô có thành tích đứng nhất lớp, nhưng học thuộc bài có thể tạo được tác dụng ôn tập hiệu quả, rất có ích với các bạn trong lớp.
“Đúng vậy không? Thì ra là thế, cái phương pháp học tập này rất tốt, thầy phải phố biến phương pháp học tập này đến lớp chúng ta, để bọn họ học tập theo em.”
Chủ nhiệm lớp giật mình, bảo sao mà bạn Chử An Tương tiến bộ nhanh như vậy.
Thực ra việc học ở niên đại này đối với Chử An Tương mà nói cũng không có áp lực gì cả, nói thế nào thì cô cũng là sinh viên giỏi tốt nghiệp đại học danh tiếng ở thế kỷ 22.
Cô đã tính toán dựa theo lịch sử mà cô biết, trước khi cách mạng văn hóa diễn ra, cô hoàn toàn có thể tham gia thi đại học, mà bắt đầu từ năm 1959, trong vòng ba năm thiên tai cũng không ảnh hưởng quá lớn đến cô, đồ ăn trong ba lô không gian của cô đủ cho cô ăn đến kiếp sau.
Mùa thu năm nay, Cù Vĩnh Thành lấy thân phận học giả về nước, gia nhập vào đoàn đội nghiên cứu của La Minh Thịnh, trở thành trụ cột vững chắc cho đoàn đội nghiên cứu khoa học quốc gia.
Cùng năm đó, Chử An Tương thuận lợi vào học trong một trường cấp ba, trở thành một học sinh cấp ba.
Thời kỳ khó khăn cũng không ảnh hưởng quá lớn đến Chử An Tương, mùa đông năm 1959, Chử Quốc Thành và Trần Anh về quê ăn tết, mang theo không ít dầu gạo mắm muối, đều là phần mà bọn họ tiết kiệm được.
Đây cũng là lần đầu tiên Chử An Tương gặp được cha mẹ của nguyên chủ.
Chử Quốc Thành cao to khí thế, giọng nói rất to, tiếng cười hào sảng, người ta nói rằng đó là tổn thương do nghe quá nhiều tiếng súng.
Dáng người Trần Anh nhỏ nhắn, để kiểu tóc ngắn kiểu Lưu Hồ Lan, năm tháng đã để lại dấu vết trên khuôn mặt bà, nhưng Chử An Tương có thể nhận ra được nét mặt của bà khi còn trẻ.
Trong phòng bếp, Chử An Tương kéo bánh xe quạt gió nấu nước nóng, Chử Vệ Đông ngồi xổm bên cạnh cô nhìn, năm nay cậu bé chín tuổi, ngoại hình khỏe mạnh kháu khỉnh, rất nghịch ngợm.
Dưới sự giáo dục của Chử Quốc Thành và sự che chở của Trần Anh, cậu bé nghịch ngợm nhưng không phải theo kiểu làm người ta ghét, mặc dù thời gian ở chung rất ngắn, nhưng Chử An Tương thật sự rất thích cậu em trai này.
“Chị ơi, cái này rất thú vị, em cũng muốn thử một chút.”
Bọn họ ở thủ đô thì ở trong khu tập thể quân khu, trong khu tập thể thống nhất cung cấp khí ga, Chử Vệ Đông rất tò mò về mọi thứ ở nông thôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



