Tần Dư nhìn thấy cô quay về, thấy sắc mặt cô không tốt, trong lòng cậu nhóc thắt lại: “Chị dâu, xảy ra chuyện gì vậy?”
“Chị có việc phải lên trấn một chuyến, sẽ về nhanh thôi, em ở nhà trông chừng, đừng cho bất kỳ ai vào.” Dung Yên nhìn cậu bé: “Hiểu không?”
Tần Dư theo bản năng gật đầu lia lịa: “Hiểu ạ.”
“Vậy được, chị lên trấn trước.” Dung Yên còn muốn vội về ăn sủi cảo nữa.
“... Cẩn thận ạ.” Tần Dư nhìn bóng dáng cô dắt xe đạp ra ngoài, trên mặt cậu nhóc vẫn có chút lo lắng.
Chờ đến khi thấy cô đi khuất, cậu nhóc lúc này mới đóng cổng lớn lại, sau đó nhanh chóng chạy đến phòng anh cả.
Giọng điệu mang theo vài phần gấp gáp:
“Anh cả, chị dâu đạp xe lên trấn rồi, hình như xảy ra chuyện gì đó...”
Cậu nhóc thầm hối hận, sao vừa rồi không hỏi chị dâu một chút xem xảy ra chuyện gì chứ?
Tần Dã vừa rồi có nghe thấy, nhưng không nghe rõ lắm.
Trầm ngâm một lát, hắn bảo: “Em ra ngoài thôn xem rốt cuộc là chuyện gì? Nhớ về sớm một chút.”
Tần Dư nghe xong mắt sáng rực lên, lập tức chạy bay ra ngoài.
Đột nhiên vẻ mặt cậu nhóc lộ vẻ do dự: “Nhưng chị dâu bảo em trông nhà cẩn thận.”
Tần Dư thầm nghĩ... tình trạng hiện tại của anh bây giờ mới là dễ xảy ra chuyện nhất đấy!
Nhưng chạm phải ánh mắt hơi trầm xuống của anh cả, lập tức rùng mình một cái.
“... Bây giờ em đi ngay.”
Sau khi cậu bé chạy ra ngoài cũng không quên đóng cổng lớn bên ngoài lại.
Tần Mai không biết xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn thấy dáng vẻ vội vã này của anh hai, trong lòng cô bé có chút căng thẳng sợ hãi.
Tần Dã biết em gái luôn nhát gan, thế là liền phân công cho cô bé một nhiệm vụ, cũng để đánh lạc hướng sự chú ý của cô bé:
“Mai tử, em đi đun chút nước nóng đi.”
“... Dạ, vâng...” Tần Mai có việc để làm, nỗi căng thẳng và sợ hãi trong lòng cũng vơi bớt đi phần nào.
Bên này, dân làng vẫn chưa giải tán, bọn họ cũng muốn xem Dung Yên có thật sự lên trấn báo án hay không.
Đa số mọi người không tin.
Kịch hay xem đến đây cũng hòm hòm rồi, bọn họ cũng cảm thấy đã đến lúc giải tán, dù sao nhân vật chính cũng đi mất rồi.
Còn suy nghĩ của Cố Lan cũng giống như dân làng, cho nên sau khi hoảng hốt một lúc, ả lại dần lấy lại lòng can đảm.
Hừ, tiện nhân, còn muốn dọa ả sao!
Ả đâu phải là kẻ dễ bị hù dọa chứ?
Nhìn nhiều người như vậy, ả lại cảm thấy tự tin trở lại, đây là một cơ hội tốt để làm rõ chuyện hôm qua.
Nghĩ vậy, ả liền bày ra vẻ mặt tủi thân ấm ức:
“Chuyện hôm qua, vốn dĩ tôi bị cô ta gài bẫy hãm hại, không ngờ hôm nay cô ta chạy đến ký túc xá thanh niên trí thức lại không buông tha cho tôi... Cô ta tưởng tôi thật sự sẽ không đi cục công an kiện cô ta sao? Tôi là nghĩ đều là thanh niên trí thức từ cùng một nơi đến, cũng là bạn bè nhiều năm như vậy, tôi mới không thèm tính toán với cô ta...”
Dân làng nhìn ả với vẻ mặt khó tả... Bộ coi tụi này là lũ mù hay lũ ngốc chắc?
Đương nhiên rồi, cũng có người tin ả.
Cố Lan không mấy hài lòng với phản ứng của mọi người, đúng lúc ả chuẩn bị diễn sâu thêm chút nữa để bôi nhọ hoàn toàn danh tiếng của con tiện nhân Dung Yên kia.
Trong đám đông không biết là ai hét lớn: “Thanh niên trí thức Cố, cô đã nói cô vô tội, vừa hay, vợ Tần Dã đi rồi, cô cứ đi cùng cô ấy lên đồn công an trên trấn đối chất cho rõ ràng chẳng phải là xong sao... Đỡ mất công bị cô ấy vu oan cho cô...”
“Đúng, đúng thế đấy, nếu cảm thấy bị vu khống thì mau đi đi, đừng có nhát! Đến vợ Tần Dã còn chẳng sợ, cô sợ cái rắm gì chứ?”
...
Cố Lan nghe thấy lời này, gương mặt tức đến mức tím ngắt như gan lợn.
Nhát cái đầu các người ấy!
Ả có điên mới tự tìm đường chết!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



