Dung Yên dừng bước, cô quay đầu lại, vẻ mặt lạnh lùng lại mang theo vài phần châm biếm, “Bà già, thiên lý là có, nhưng loại người như bà...”
Giọng nói lập tức nghiêm khắc hơn vài phần, “Nếu có tin đồn truyền ra nói tôi đánh bà, vậy bà không báo công an, tôi sẽ đi báo đấy, không tin, bà có thể đi thử xem.”
Nói xong lời này, cô liền nghênh ngang rời đi.
Vương bà tử nhìn bóng lưng kiêu ngạo đó, bà ta tức đến mức suýt chút nữa thì ngất xỉu.
Tức giận khiến bà ta lần nữa chửi ầm lên, “Con tiện nhân nhà mày, thảo nào mày lại gả cho đồ sao chổi Tần Dã đó...”
Mụ ta tuôn ra một tràng những lời khó nghe, đáng tiếc là Dung Yên đã đi xa từ lâu.
Vương bà tử chửi một lúc lâu, chửi đến mức khô cả cổ họng, nhưng đáng tiếc là chẳng có ai nghe.
Con đường này vốn dĩ đã ít người, cộng thêm bây giờ đang là mùa đông lạnh giá mọi người đều thích rúc ở trong nhà, không ai đến phụ họa với Vương bà tử.
Vương bà tử đành phải vừa lầm bầm chửi rủa vừa bò dậy.
Trên người toàn là bùn đất, khiến bà ta càng thêm tức giận.
“Không được, không thể để con tiện nhân này sống yên ổn.” Nếu đã không muốn cho mượn chiếc xe đạp đó, vậy mụ ta sẽ tự mình đến lấy.
Nhưng mà, mới đi được hai bước, bà ta liền dừng lại.
Cái nhà rách nát đó, không chỉ có Tần Dã, còn có thằng ranh con ác độc Tần Dư đó nữa! Đúng là ác thì ác cả nhà.
Một mình bà ta không đối phó được thằng ranh con ác độc đó, vẫn phải quay về gọi vài người tới.
Xoa xoa cái chân già đau nhức vì bị ngã, bà ta lảo đảo đi khập khiễng về nhà tìm người giúp...
Dung Yên lúc này đã đến ký túc xá thanh niên trí thức.
Vừa hay có người đi ra nhìn thấy cô, nhất thời có chút kinh ngạc.
“Dung, Dung Yên... Sao cô lại đến đây...”
Không trách hắn kinh ngạc như vậy, thật ra hai ngày nay những chuyện xảy ra với Dung Yên quả thực quá nhiều.
Cách hành sự của cô hai ngày nay quả thực đã làm đảo lộn hoàn toàn nhận thức của bọn họ.
Dung Yên nhìn hắn, ký ức của nguyên chủ lập tức cho cô biết hắn là ai.
Hơi nhướng mày, “Anh nói lời này, lẽ nào tôi không thể đến?”
Thanh niên này tên là Vương Quảng Bình, hắn vội vàng thanh minh: “Không, tôi không có ý này...”
“Tôi cũng không có ý gì khác, được rồi, anh đi làm việc của anh đi! Tôi về ký túc xá xem thử.” Dung Yên vẫy tay với hắn, sau đó liền đi về phía ký túc xá nữ.
Vương Quảng Bình thấy cô đi vào, lúc này mới nhanh chóng quay về phòng.
Hắn vội vàng nói với những người đang nằm trên giường sưởi: “Dung Yên quay lại rồi...”
Những người khác nghe vậy lập tức bật dậy, đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía hắn.
Có người không nhịn được hỏi: “Cô ta đến làm gì?”
“Cô ta đi vào phòng đó rồi, tôi cũng không biết đến làm gì.” Từ Khả và Diệp Duật đều không chiếm được lợi lộc gì từ tay Dung Yên, hắn càng không dám hỏi nhiều.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, không hỏi nhiều nữa, cũng không buồn nhỏm dậy xem thử.
Khi Dung Yên đẩy cửa bước vào, Cố Lan liền nhìn thấy ngay.
Ả lập tức phẫn nộ, “Cô đến làm gì?”
Dung Yên hờ hững liếc nhìn ả một cái.
“Sao, tôi đến đây còn cần phải báo cáo với cô?”
“Cô...” Cố Lan rất tức giận, mối thù hôm qua bị tính kế đánh cho một trận vẫn còn găm trong lòng.
Ngưu Du Liên cách ả không xa vội vàng kéo ả một cái.
“Cố Lan, cô đừng nói nữa, Dung Yên quay lại không phải rất bình thường sao? Dù sao đi nữa, nơi này cũng coi như là nhà mẹ đẻ của cô ấy, cô bớt một câu đi!”
Ký túc xá thanh niên trí thức cũng chỉ có mấy người như vậy, mọi người đều ở cùng nhau thời gian khá dài rồi, không thể yên ổn một chút sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

