Dung Yên cười lạnh, sau đó quay đầu nhìn Tần Dã ở bên cạnh, giọng nói nũng nịu hơn vài phần: “Chồng ơi, anh xách Lưu Nhị qua đây đi.”
Tần Dã: “...”
Tiếng gọi chồng dịu dàng này khiến cơ thể anh run lên mấy cái.
Hoàn toàn không cần phải gọi như vậy.
Nhưng anh vẫn rất nghe lời mà kéo cái kẻ giống như con lợn chết kia đến trước mặt Cố Lan.
Cố Lan nhìn bộ dạng thê thảm của Lưu Nhị, tim cô ta hẫng đi một nhịp.
May mà tốc độ lùi lại của cô ta khá nhanh, Lưu Nhị muốn ôm chân cô ta liền bị hụt.
“A Lan, cuối cùng cô cũng đến rồi, tôi đã đợi cô cả một tiếng đồng hồ.” Trên mặt Lưu Nhị xanh đỏ tím bầm một mảng, khuôn mặt vốn đã xấu xí, thoạt nhìn lại càng xấu hơn.
Cố Lan nghe thấy lời này, cả người cô ta như nổ tung, giọng nói gần như là gầm lên: “Anh nói hươu nói vượn cái gì thế? Tôi hẹn anh lúc nào? Không đúng, tôi có quan hệ gì với anh chứ?”
Lưu Nhị giở trò lưu manh thì không cần người khác dạy.
Khuôn mặt Cố Lan bị đánh lệch sang một bên, thoáng chốc đã sưng vù lên một nửa: “Dung Yên, con tiện nhân nhà cô.”
Ánh mắt Dung Yên cực kỳ lạnh lẽo.
“Tình chị em sâu đậm thế này cũng không cần phải giả vờ nữa, nhưng mà, bàn về tiện nhân thì không ai khác ngoài cô đâu. Bản thân mập mờ không rõ ràng với Lưu Nhị, lại dám lừa tôi đến đây, là muốn đổ vấy Lưu Nhị lên người tôi sao?”
“May mà tôi đi cùng Tần Dã tới, nếu không, có phải âm mưu của cô đã thành công rồi không?”
“Chậc, cô đúng là có tâm cơ thật đấy, bên này lừa tôi đến đây, bên kia lại dẫn theo người của toàn đại đội đến tìm tôi, có phải tưởng rằng làm như vậy thì sẽ chuyển Lưu Nhị sang bên tôi, từ đó đạt được mục đích muốn đá gã của cô không?”
Lời chất vấn vang lên dõng dạc, đánh thẳng vào lòng tất cả những người có mặt ở đó.
Đặc biệt là người của đại đội Tần Gia, ánh mắt họ nhìn về phía Cố Lan đã khác hẳn.
“Tôi không có, cô nói bậy.” Cố Lan thẹn quá hóa giận, cô ta hận không thể xé nát cái miệng thối này của con tiện nhân Dung Yên.
Lưu Nhị lúc này lấy ra một tờ giấy nhăn nhúm: “Đây là tờ giấy cô viết cho tôi, trên đó có phải viết năm giờ gặp ở núi sau không?”
“Tôi chưa từng viết, không phải tôi viết.” Nếu ánh mắt có thể giết người, thì Lưu Nhị đã chết hàng ngàn hàng vạn lần trong ánh mắt hận thù độc ác của cô ta rồi.
“Chuyện này còn không đơn giản sao? Trong số thanh niên trí thức chắc chắn có người nhận ra chữ của Cố Lan, để họ nhận dạng một chút là được chứ gì.”
Dung Yên nói như vậy, đại đội trưởng không thể không đứng ra: “Các người ai nhận ra chữ của cô ta?”
Lời ông vừa dứt, Tần Đại Bằng liền đứng ra, anh ta là nhân viên ghi sổ của đại đội: “Tôi nhận ra, cũng vừa hay mang theo sổ ghi chép, có thể đối chiếu một chút.”
Lấy từ trong túi ra cuốn sổ ghi chép còn chưa kịp cất ở nhà, lật đến chỗ Cố Lan ký tên, sau đó rất nghiêm túc đối chiếu với tờ giấy mà Lưu Nhị đưa lên.
“Nét chữ giống nhau, chính là cô ta viết.”
Lời khẳng định này của anh ta vừa thốt ra, Cố Lan ngây người: “Không thể nào.”
Đến khi cô ta giật lấy tờ giấy kia xem xét, cả người thật sự sắp điên rồi: “Chắc chắn là Dung Yên bắt chước nét chữ của tôi, cô ta hại tôi.”
Dung Yên cười lạnh, cô nhìn về phía Lưu Nhị: “Cái này là ai đưa cho anh?”
Lưu Nhị nhìn vị sát thần này, gã đương nhiên biết mình phải lựa chọn như thế nào rồi.
“Cố Lan, cô không thừa nhận thì thôi, tại sao còn muốn lôi kéo người khác vào? Cô là muốn để Tần Dã nhân tiện đánh chết tôi luôn sao? Người phụ nữ này tâm địa thật độc ác.”
Cố Lan hận không thể một cước đá chết tên lưu manh này.
Đáng tiếc tên lưu manh đã nhắm vào cô ta.
Sắc mặt đại đội trưởng Tần Gia đen kịt hoàn toàn: “Được rồi, đưa về trước rồi tính sau.”
Ông dẫn theo nhiều người, tùy tiện chỉ hai người khiêng Lưu Nhị đi luôn.
Cố Lan cũng bị hai bà thím thân hình khỏe mạnh đưa đi.
Đám đông muốn xem náo nhiệt cũng không rảnh bận tâm đến hai vợ chồng Dung Yên và Tần Dã nữa, cả đám ào ào chạy theo.
Thoáng chốc bên này chỉ còn lại hai người Dung Yên và Tần Dã.
Dung Yên không hề có ý định đi hóng hớt náo nhiệt này nữa, dù sao thì người cô muốn xử lý cũng đã xử lý rồi, còn về việc Cố Lan có thoát thân được hay không, thì đó không phải là chuyện của cô.
Quay đầu nhìn Tần Dã ở bên cạnh, vừa hay ánh mắt dò xét của anh cũng nhìn sang, ánh mắt cứ thế va vào nhau.
“Tần Dã, về nhà chứ?”
Tần Dã: “...”
Rất tốt, lợi dụng xong rồi, chồng cũng không gọi nữa.
Nhưng mà, cô thật sự rất khác rồi.
Đêm tân hôn tối hôm qua, trong mắt cô nhìn anh toàn là sự chán ghét.
Bây giờ sao lại?
Anh im lặng gật đầu, sau đó nhấc chân bước đi.
Dung Yên nhìn bóng lưng kia, cô thở dài một hơi trong lòng.
Nhất là khi cô đi đến cái sân rách nát cùng ngôi nhà trống hoác này, cô cuối cùng cũng biết người cái gì cũng không thiếu như mình rốt cuộc là thiếu cái gì rồi, cô đây là thiếu đạo đức trầm trọng mà!
Cái gì cũng không có, nghèo rớt mồng tơi! Thật thảm!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

