Vốn dĩ Cố Lan đã tức giận, bây giờ nghe cô ta còn nói như vậy, sao có thể nhịn được nữa.
Cô ta mặt mày âm trầm, trừng mắt nhìn Từ Khả như muốn ăn tươi nuốt sống, bắt đầu mỉa mai chửi rủa:
“Cô tưởng cô là thứ tốt đẹp gì sao? Chẳng qua là giỏi làm màu bên ngoài, bên trong còn không phải là thối nát sao? Nếu không, sao cô lại dỗ dành Dung Yên, nhận được nhiều lợi ích từ cô ta như vậy?”
“Biết rõ Dung Yên thích Diệp Duật, cô vừa ăn đồ của cô ta, lại vừa cướp đi người đàn ông cô ta thích, hừ, cô có tư cách gì mà nói tôi?”
Đều là kẻ tám lạng người nửa cân, ai cao quý hơn ai?
Cái miệng bạ đâu nói đó của cô ta chẳng kiêng dè gì, khiến bầu không khí xung quanh bỗng chốc như thể ngưng đọng lại.
Từ Khả tức điên rồi, cô ta tức đến mức sắc mặt xanh mét... Xanh rồi tím, tím rồi đỏ.
Cả người đều đang run rẩy.
“Cố Lan, cô quá đáng rồi đấy...”
Những người khác thì xấu hổ không thôi, đây coi như là bất chấp tất cả luôn sao?
Ai nấy đều hận không thể biến mất ngay lập tức.
Cũng có người không khỏi thầm oán trách Cố Lan trong lòng, cô ta thật sự là cái gì cũng dám nói, thế này không phải là hủy hoại danh tiếng người ta sao? Sao lại không kiêng dè gì cả?
Ngay lúc Từ Khả đang tức giận không thôi, một tiếng gầm phẫn nộ vang lên: “Cố Lan, cô muốn chết à?”
Tất cả mọi người nghe thấy giọng nói tràn ngập phẫn nộ này, đều theo bản năng quay đầu lại.
Liền nhìn thấy Diệp Duật không biết xuất hiện từ lúc nào đang đứng đó với sắc mặt cực kỳ khó coi.
Khi Cố Lan đối mặt với ánh mắt của Diệp Duật, cả người cô ta cứng đờ, vô thức lùi lại một bước.
“Diệp Duật...” Giọng nói của Từ Khả ngập tràn tủi thân, hốc mắt cô ta đỏ hoe.
Phảng phất như giây tiếp theo có thể khóc òa lên.
Sắc mặt Cố Lan đen kịt, cô ta thầm chửi Từ Khả một câu tiện nhân trong lòng, đúng là con tiện nhân biết giả vờ.
Quả nhiên, sắc mặt của Diệp Duật càng thêm sa sầm, thoạt nhìn còn có chút đáng sợ.
Trong lòng cô ta hẫng đi một nhịp, thầm kêu một tiếng không ổn... Lúc này, cũng không rảnh bận tâm đến Từ Khả nữa, cô ta bước lên vài bước, vội vàng giải thích: “Không phải, Diệp Duật... Vừa rồi tôi chỉ là lỡ lời một chút, không có ý gì khác...”
Diệp Duật không hề muốn nghe cô ta giải thích quá nhiều, anh ta đanh mặt lại, nhìn cô ta chằm chằm, ngọn lửa giận dữ bốc lên ngùn ngụt.
“Đủ rồi, Cố Lan, tôi hy vọng sau này cô đừng có ăn nói lung tung, nói hươu nói vượn, tôi và Từ Khả là đang tự do tìm hiểu nhau, không liên quan đến bất kỳ ai...”
Anh ta cố ý nhấn mạnh giọng điệu ở ba chữ bất kỳ ai.
“Bây giờ, cô xin lỗi Từ Khả đi.”
Cố Lan không dám tin trợn to mắt, cô ta chỉ tay ngược lại mình rồi lại chỉ vào Từ Khả: “Anh, anh bảo tôi xin lỗi cô ta?”
Cha mẹ cô ta làm việc ở nhà máy vẫn đang dưới quyền quản lý của cha Diệp Duật, nếu để họ biết mình chọc giận Diệp Duật, không chừng sẽ lột da cô ta mất.
Huống hồ, cô ta muốn về thành phố, còn phải trông cậy Diệp Duật có thể giúp nghĩ cách.
Nhưng bảo cô ta xin lỗi Từ Khả... Thật sự là uất nghẹn muốn chết, khuôn mặt này đỏ bừng thành màu gan lợn.
Từ Khả nhìn Cố Lan, lúc này cô ta không giả vờ rộng lượng nói bỏ qua, dù sao thì lời vừa rồi của Cố Lan quá ác độc, sẽ gây ra ảnh hưởng rất không tốt cho cô ta.
Một người không xin lỗi, một người không thỏa hiệp.
Thấy Diệp Duật sắp bùng nổ cơn giận lần nữa, có người đứng ra hòa giải: “Cố Lan, vừa rồi chính cô cũng nói là mình lỡ lời rồi, hay là cô xin lỗi Từ Khả một câu đi!”
Bên ngoài trời rất lạnh, bọn họ chỉ muốn mau chóng về phòng cho ấm áp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

