"Cô Khương, tỉnh dậy, tỉnh dậy đi!"
Trong lúc mơ màng Khương Ý nghe thấy có người nói bên tai mình nhưng cố gắng thế nào cũng không mở mắt nổi. Ý thức vừa lóe lên lại chìm vào bóng tối.
"Mau đi gọi Tần Xuyên tới đây, vợ anh ta ngất rồi, gọi mãi cũng không tỉnh!"
Một người phụ nữ trung niên hối thúc người bên cạnh.
Chẳng mấy chốc có một bóng dáng cao lớn nhanh chóng đi tới.
"Tần Xuyên, mau cõng vợ anh về nhà đi chắc là cô ấy bị trúng nắng. Ôi trời, người gì đâu mà yếu ớt thế này. Mới đầu hè thôi mà đã trúng nắng rồi!"
Tần Xuyên cúi người cõng Khương Ý trên lưng. Anh cảm ơn người phụ nữ trung niên rồi quay người đi thẳng về nhà.
Nhìn bóng lưng hai người xa dần mà người phụ nữ trung niên chỉ biết lắc đầu thở dài:
Cố gắng một hồi lâu cuối cùng Khương Ý cũng mở mắt được. Ánh sáng tràn vào khiến cô phải chớp mắt vài cái để thích nghi. Ngay khi tầm nhìn rõ ràng thì cô nhìn thấy một anh chàng đẹp trai bước vào phòng.
Tần Xuyên thấy cô tỉnh nên đưa bát nước trong tay tới: "Uống chút nước đi, em bị cảm nắng phải uống nhiều nước."
Khương Ý ngây người đón lấy bát nước khi đầu óc còn đang mơ hồ không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Đây là đâu? Anh chàng đẹp trai trước mặt cô là ai nhỉ?
Thấy cô có vẻ ổn rồi thì Tần Xuyên tiếp lời: "Em cứ yên tâm nghỉ ngơi đi. Anh sẽ báo với đội trưởng rằng mấy ngày tới em không thể đi làm công được nữa."
Làm công gì, đội trưởng sao? Khương Ý nghe chẳng hiểu gì cả nên chỉ có thể gật đầu cho qua chuyện.
"Nếu em cần gì thì cứ gọi Tiểu Chiêu nhé, giờ anh phải đi làm việc đây."
Nói xong anh nhanh chóng rời khỏi phòng mà không chờ cô trả lời. Đợi Tần Xuyên đi xa thì Khương Ý vội đặt bát nước xuống và bắt đầu nhìn quanh căn phòng.
Nhận xét đầu tiên của cô về căn phòng này chính là quá tồi tàn.
Bốn bức tường bằng đất dựng nền nhà chưa được trát xi măng và cảnh vật trông vô cùng nghèo nàn.
Khương Ý cố gắng nhớ lại. Trước khi bất tỉnh cô nhìn thấy một chiếc ô tô mất lái đang lao về phía mình.
Không sai, cô bị ô tô tông. Sau đó thì chẳng còn biết gì nữa đến lúc tỉnh lại đã thấy mình ở đây.
Vậy... Cô đã xuyên không rồi à?
Khương Ý đưa ra kết luận tạm thời nhưng cô đã xuyên thành ai?
Cô cúi nhìn quần áo trên người. Có vẻ không giống quần áo thời cổ đại mà lại giống phong cách thời kỳ đầu xây dựng đất nước hơn.
Khương Ý nhìn bộ quần áo trên người suy nghĩ mãi vẫn không tìm ra manh mối nên đành buông xuôi. Bỗng nhiên có một cơn đau ở vùng đầu khiến cô suýt ngất thêm lần nữa.
Sau cơn đau thì trí nhớ dần rõ ràng. Cuối cùng cô cũng hiểu được mình đã xuyên vào đâu.
Không phải cô xuyên không mà là xuyên sách! Thân phận hiện tại của cô chính là nữ phụ pháo hôi trong một cuốn tiểu thuyết niên đại mà cô vừa đọc gần đây.
Nhắc tới cuốn sách này Khương Ý chỉ thấy tức đến nghiến răng. Tác giả thật sự có tam quan không bình thường còn nữ chính thì chẳng ra gì!
Nội dung chính của cuốn sách kể về nữ chính Lê Diệu. Sau khi sống lại cô ta đã sử dụng khả năng tiên tri và hệ thống để có được cuộc sống hạnh phúc.
Điều này vốn không có gì đáng nói, vấn đề là hệ thống của Lê Diệu lại hấp thu cảm xúc tiêu cực của người khác để chuyển đổi thành điểm thưởng rồi cung cấp vật tư cho cô ta!
Trong sách, nữ phụ pháo hôi Khương Ý chính là nguồn điểm lớn nhất của Lê Diệu!
Nữ phụ pháo hôi bị ép gả cho Tần Xuyên là một chàng trai quê mùa, người mà cô không hề có chút cảm tình nào. Chuyện tình cảm giữa hai người chẳng khác nào hai đường thẳng song song. Lê Diệu muốn có được nguồn điểm vô tận từ hệ thống nên không ít lần châm ngòi ly gián mối quan hệ giữa nữ phụ và Tần Xuyên, thậm chí trực tiếp dẫn đến cái kết thê thảm cho nữ phụ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
