----
Thẩm Cẩm Nhiên đang đi kiểm tra kho hàng và bến cảng như thường lệ, cô chỉ là một nhân viên nho nhỏ bình thường, mỗi ngày đều phải cẩn thận đi kiểm tra cả bến cảng một lần.
Hôm nay cô cũng làm việc như thường lệ, cẩn thận đi kiểm tra xem xét này kia, nghĩ tới hôm nay là ngày trả lương, cô mong chờ sau khi tan tầm sẽ về ăn thịt nướng, thưởng cho bản thân mình một bữa.
Đang lúc cô nghĩ đến cảnh tượng buổi tối ăn món gì đó thì liền nghe thấy một tiếng nổ kịch liệt vang lên, sau đó cô liền mất đi ý thức.
Trước khi nhắm mắt lại trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ, e là bữa thịt nướng của cô phải ngâm nước nóng rồi.
Khi cô tỉnh dậy thì đã thấy mình nằm trong một khu rừng rập rạp.
Thẩm Cẩm Nhiên lẩm bẩm:
"Vậy là vụ nổ kia khiến mình văng đến tận đây sao? ”
Cô cúi đầu nhìn bàn tay nhỏ bé khô ráo của mình, toàn thân cảm thấy không thoải mái, đây tuyệt đối không phải bàn tay của cô nha.
Chẳng lẽ mình xuyên qua rồi hả?
Trời đất trời đất ơi!
Cẩm Nhiên ngoại trừ tiếc nuối không được ăn thịt nướng ra thì cũng chẳng tiếc nuối chuyện gì khác nữa.
Cô vốn là một đứa trẻ mồ côi, từ nhỏ đã lớn lên ở cô nhi viện, một mình ăn no cả nhà không đói, làm qua nhiều công việc để mưu sinh, luyện được một thân kỹ năng kỳ quái.
Nguyên chủ cũng tên là Thẩm Cẩm Nhiên, hôm nay cùng chị họ Thẩm Diễm Hồng ra ngoài hái nấm.
Hai người trong lúc vô tình đi tới một sườn núi, Thẩm Diễm Hồng không chú ý liền trượt chân té ngã, mắt thấy sắp ngã xuống thì chị họ lại bắt cánh tay nguyên chủ ổn định được cơ thể nhưng không nghĩ tới chính là nguyên chủ lại ngã xuống.
Thẩm Diễm Hồng vừa nhìn thấy nguyên chủ hôn mê bất tỉnh liền sợ hãi, sợ người trong nhà trách tội, đặc biệt là mẹ của nguyên chủ.
Thẩm Diễm Hồng váng đầu xoay người rời đi, làm bộ như không có chuyện gì xảy ra, cũng không có ý muốn cứu nguyên chủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
