Thu lại dòng suy nghĩ Ôn Mạt bám vào khung cửa đứng dậy. Nhìn quanh nhà họ Lục chẳng thấy bóng dáng một ai, khóe môi cô nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.
Bọn họ sợ cô chết chưa hẳn, lại muốn trốn tránh trách nhiệm nên kéo nhau trốn sạch ra ngoài rồi!
Đã là bọn họ bất nhân trước thì đừng trách cô bất nghĩa!
Ôn Mạt từ trong không gian lấy ra một cốc nước suối linh tuyền rồi uống cạn một hơi. Một dòng nước ấm áp dễ chịu lập tức len lỏi chảy khắp tứ chi bách mạch, cảm giác mệt mỏi và đau đớn khó chịu trên người tức khắc tan biến không còn dấu vết, vết thương sau đầu cũng nhanh chóng khép miệng và đóng vảy.
Lúc này cô cảm thấy tinh lực dồi dào, khắp người như tràn trề sức lực dùng mãi không hết, cơ thể nhẹ nhõm và vô cùng sảng khoái.
Tuy nhiên bộ dạng của cô trông vẫn hết sức nhếch nhác, máu tươi chảy đầy đầu đầy mặt, nhìn qua cực kỳ dọa người.
Lúc này đang là giờ làm việc buổi chiều, các gia đình trong thôn hễ ai có sức lao động đều phải ra đồng làm việc kiếm công điểm. Ngay cả những đứa trẻ nhỏ tuổi cũng phải lên chân núi nhặt củi khô hoặc cắt cỏ cho lợn ăn.
Thế nhưng con cái nhà họ Lục, ngoại trừ đứa con gái do nhà chú hai sinh ra phải đi cắt cỏ lợn, không được đi học, thì đám con trai còn lại của nhà họ Lục đều được gửi lên học trên trường huyện.
Con trai lớn của nhà bác cả là Lục Tử Long năm nay hai mươi ba tuổi đang làm công nhân tạm thời ở nhà máy thép trên huyện, con trai thứ hai là Lục Tử Kim mười lăm tuổi cùng con trai Lục Tử Hoành mười ba tuổi của nhà chú hai đều đang đi học trên huyện.
Ở Ôn Gia Thôn, ngay cả gia đình đại đội trưởng cũng khó lòng có được điều kiện sung túc như thế này, tất cả mọi thứ đều bắt nguồn từ số tiền trợ cấp hàng tháng mà Lục Kiêu gửi về trước đây.
Thời buổi này mười đồng tiền đủ cho cả một gia đình tằn tiện chi tiêu trong suốt một năm trời, huống chi Lục Kiêu tháng nào cũng đều đặn gửi về mười đồng!
Thế nhưng Ôn Mạt trước giờ chưa từng đi làm công điểm bao giờ. Từ nhỏ ở nhà cô đã được mẹ nuôi nuông chiều thành thói, mặc cho Dương Cúc Hoa có chì chiết mắng mỏ thế nào, Ôn Mạt vẫn cứ trơ trơ như lợn chết không sợ nước sôi.
Ôn Mạt cố tình giả vờ bước đi lảo đảo, tay ôm đầu như muốn nứt ra, dáng vẻ hấp hối chạy thục mạng ra khỏi nhà họ Lục. Vừa bước ra tới cổng, cô đã thấy Thẩm Thu Diễm đang khệnh khạng ôm bụng đi về phía nhà.
“Ái chà! Mày vội đi đầu thai đấy à... Ôn Mạt?! Sao... sao mày lại...”
Ôn Mạt cười khẩy một tiếng: “Sao tôi chưa chết đúng không? Thẩm Thu Diễm! Vừa rồi tôi vừa xuống một chuyến dưới điện Diêm Vương, Diêm Vương gia bảo kẻ giết người khi chết sẽ bị đày xuống mười tám tầng địa ngục! Đứa con trong bụng bà cũng sẽ vì nghiệp chướng của bà mà tổn hao phúc báo đấy!”
Thẩm Thu Diễm chết trân tại chỗ, bị đôi mắt sắc lạnh cùng những lời nói cay độc của Ôn Mạt dọa cho mặt mày trắng bệch!
“Mày... mày nói bậy! Rõ ràng là tự mày... tự mày đi đứng không cẩn thận va đầu vào cửa, tao chỉ khẽ chạm vào mày một cái thôi, mày bớt ở đây mà ăn vạ! Tao nói cho mày biết! Trong bụng tao là đích tôn của nhà họ Lục, phúc báo ngập trời đấy!”
Tiếng cãi vã ầm ĩ của hai người đã kinh động đến thím Vương hàng xóm sát vách chạy ra xem, ngay cả những người dân đang làm đồng gần đó cũng tò mò ngoái đầu nhìn sang.
Nhìn một cái liền khiến ai nấy giật thót tim, chỉ thấy đầu và mặt của Ôn Mạt nhuốm đầy máu tươi đỏ lòm, trông vô cùng thê thảm và đáng sợ.
Thím Vương kinh hãi kêu lên: “Trời đất ơi! Mạt Mạt, cháu làm sao thế này, sao máu me đầy đầu thế kia!”
Ôn Mạt liếc nhìn Thẩm Thu Diễm bằng ánh mắt khinh miệt, sau đó nhanh chóng biến hóa thành bộ dạng uất ức, đáng thương vô tội, thân hình lung lay như sắp ngã nhưng vẫn cố gượng đứng vững, đôi mắt đong đầy tuyệt vọng nhìn Thẩm Thu Diễm.
“Bác dâu cả, bác muốn ăn bánh bao thịt cháu mua thì cứ nói tử tế với cháu một tiếng, bụng bác đang mang thai, lẽ nào cháu lại tiếc không cho bác? Nhưng cớ sao bác lại phải ra tay đẩy cháu ngã chứ! Trong bụng cháu cũng đang mang giọt máu của anh Lục Kiêu, ngộ nhỡ đứa bé có mệnh hệ gì bất trắc, cháu biết ăn nói làm sao với anh ấy đây!”
Ôn Mạt sắc mặt tái nhợt, dáng vẻ sợ hãi tột cùng, gương mặt tuy có hơi tròn trịa nhiều thịt nhưng lại khiến người ta vô thức nảy sinh cảm giác xót xa muốn dang tay che chở.
Thẩm Thu Diễm nhìn Ôn Mạt lật mặt nhanh như trở bàn tay, kinh ngạc đến mức không thốt nên lời. Con ranh Ôn Mạt này từ bao giờ mà mồm mép lại sắc bén, lanh lẹ đến mức này chứ!
Thím Vương vốn có quan hệ rất thân thiết với Chu Tú Mai, ngày thường đã chướng mắt cái thói cậy thế Lục Kiêu để tác oai tác quái trong làng của nhà họ Lục, nay thấy bọn họ bắt nạt con gái bạn thân như vậy thì lửa giận bốc lên đùng đùng.
“Thẩm Thu Diễm da mặt bà dày thật đấy! Bánh bao của con bé Ôn Mạt mắc mớ gì phải cho bà ăn, người ta không cho thì bà đánh người ta đến vỡ đầu chảy máu, đúng là đồ mặt dày vô liêm sỉ! Muốn ăn bánh bao thịt thì bảo thằng Lục Chí Minh nhà bà mua cho mà ăn, cậy mình bụng to rồi ức hiếp Ôn Mạt à? Ai mà chẳng biết tiền trợ cấp của Lục Kiêu gửi về cho Ôn Mạt, làm sao, lại còn muốn cướp để cho bà tiêu xài chắc!”
Thím Vương nhớ tới người bạn thân quá cố, nhìn thấy con gái của bạn phải chịu uất ức bất giác nói năng đanh thép tuôn ra một tràng.
Lúc này xung quanh đã có rất đông dân làng tụ tập lại xem, nhìn thấy vệt máu đỏ tươi trên đầu và mặt Ôn Mạt, ai nấy đều nhìn Thẩm Thu Diễm bằng ánh mắt đầy phẫn nộ và chán ghét.
Thẩm Thu Diễm thấy mọi người xung quanh xúm lại chỉ trỏ vào mặt mình, mặt mày đỏ bừng lên vì ngượng và tức: “Tôi không có! Ai thèm cướp bánh bao thịt của nó chứ! Tôi thấy nó ăn mảnh một mình nên mới... Tôi là đòi cho bố mẹ chồng tôi ăn, phận làm dâu con làm sao có thể lén lút ăn mảnh một mình được!”
Ôn Mạt lập tức phản pháo: “Bác dâu cả bác nói thế là xúc phạm cháu rồi! Bác là con dâu, bác muốn hiếu kính bố mẹ thì tự mình đi mà hiếu kính, sao lại cướp đồ của cháu mang đi hiếu kính được chứ!
Cháu là cháu dâu nhà họ Lục, tiền trợ cấp mỗi tháng anh Lục Kiêu gửi về cho cháu đều bị bà nội đòi lấy hết, chẳng lẽ ngần ấy còn chưa đủ hiếu kính sao? Bác còn muốn cháu phải hiếu kính thế nào nữa đây!”
Thím Vương trợn tròn hai mắt: “Cái gì? Bà Dương Cúc Hoa đòi lấy sạch tiền trợ cấp Lục Kiêu gửi cho cháu á? Cái bà Dương Cúc Hoa trời đánh thánh đâm này, sao mặt dày dám vòi vĩnh tiền chồng người ta gửi cho vợ thế hả! Nhổ vào! Đúng là đồ không biết xấu hổ!”
Thời buổi này con trai con dâu phụng dưỡng cha mẹ là chuyện thiên kinh địa nghĩa, thế nhưng phận cháu dâu dù có hiếu thảo đến đâu cũng không thể nộp toàn bộ số tiền trợ cấp chồng gửi về cho bà nội được!
Huống chi Lục Kiêu người ta là Đoàn trưởng, tiền trợ cấp hàng tháng đâu có ít, vậy mà Dương Cúc Hoa cũng dám nuốt trọn!
Ôn Mạt không đáp lời, chỉ cúi gầm mặt ra vẻ uất ức tủi thân tột cùng, nhưng nơi đáy mắt lại lóe lên một tia sáng sắc sảo.
“Lần này bác dâu cả xô ngã cháu, bà nội cũng đứng trơ mắt ngay bên cạnh, bọn họ... bọn họ thấy chết mà không cứu cũng chỉ vì số tiền trợ cấp này. Bọn họ bảo chỉ cần đứa con trong bụng cháu mất đi thì anh Lục Kiêu sẽ không có lý do để bớt tiền gửi về cho nhà nữa, cũng sẽ không gửi nhiều tiền cho cháu nữa. Bọn họ mặc kệ sống chết của cháu, cứ thế để cháu nằm bất tỉnh trên nền đất lạnh lẽo ở nhà chính. Nếu không phải cháu phúc lớn mạng lớn thì cháu... cháu đã... hu hu hu...”
Lời Ôn Mạt vừa dứt, đám đông lập tức nổ tung như ong vỡ tổ.
Ai cũng biết mụ Dương Cúc Hoa này vốn cay nghiệt độc ác, nhưng đứa bé trong bụng Ôn Mạt dẫu sao cũng là giọt máu nhà họ Lục, sao mụ ta có thể nhẫn tâm độc địa đến mức ấy chứ!
Đó là mạng người sống sờ sờ đấy! Sao có thể trơ mắt thấy chết không cứu được!
Nghĩ lại năm xưa những lời đồn đại về việc Dương Cúc Hoa ép chết mẹ ruột của Lục Kiêu từng làm xôn xao cả Ôn Gia Thôn, giờ xem ra đúng là không có lửa làm sao có khói!
Mụ Dương Cúc Hoa này sao lại có thể tàn nhẫn độc địa với nhánh thứ ba đến mức ấy, đến nay ngay cả cháu dâu của nhánh ba và giọt máu trong bụng cô mà mụ ta cũng nhẫn tâm ra tay triệt hạ cho bằng được.
Dương Cúc Hoa vừa về tới gần cổng thấy trước nhà tụ tập cả đám đông, nghĩ tới con ranh Ôn Mạt đang nằm chảy máu lênh láng trong nhà chính, khóe miệng liền toe toét một nụ cười đắc ý.
Bà ta sải bước nhanh về phía cổng, vừa bước tới gần đã nghe trọn vẹn những lời Ôn Mạt vừa nói. Trong nháy mắt, máu nóng dồn thẳng lên đỉnh đầu, một ngọn lửa giận dữ vì thẹn quá hóa giận bùng cháy dữ dội.
“Mày sủa bậy cái gì đấy hả con ranh!”
Dương Cúc Hoa vì quá tức giận nên buột miệng chửi bới, nhưng ngay sau đó nhận ra xung quanh có rất đông dân làng đang nhìn mình, những lời thô tục định nói tiếp đành phải nuốt ngược vào trong.
Dương Cúc Hoa nghiến răng nghiến lợi nói: “Ôn Mạt! Mày bớt ở đây mà ăn ốc nói mò vu oan giá họa! Tao là giữ hộ cho mày, sợ mày còn trẻ người non dạ không biết giữ tiền nên mới cất giùm mày thôi!
Còn chuyện thấy chết không cứu lại càng là chuyện bịa đặt không có thật, tao làm sao có thể làm cái việc thất đức ấy được! Hiểu lầm thôi, là mày hiểu lầm bà nội rồi! Mau đi về nhà đi, đừng để người ta đứng đây xem trò cười nữa!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)