Đoàn tàu lắc lư chầm chậm, chẳng mấy chốc Ôn Mạt đã thấy buồn ngủ, nằm xuống giường dưới rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Giấc ngủ này kéo dài thẳng một mạch tới lúc trời tối mịt, đến khi Ôn Mạt mở mắt ra lần nữa thì bên ngoài cửa sổ trời đã đen kịt, trên người cũng cảm thấy man mác lạnh.
“Ôi chao Cô tỉnh rồi đấy à! Cô đúng là giỏi ngủ thật đấy, người qua kẻ lại ồn ào thế này mà cô cũng ngủ say sưa được! Nếu không phải nhìn thấy ngực cô còn phập phồng, tôi còn tính sang gọi cô dậy rồi đấy!”
Phương Lệ Hoa, tức là bà Lưu, đang ngồi ở giường đối diện ăn phần cơm hộp mua trên tàu, miệng nhét đầy thức ăn mà vẫn hướng về phía Ôn Mạt nói chuyện.
Ôn Mạt vừa mới tỉnh dậy nên đầu óc còn hơi mơ màng, nhưng giấc ngủ này quả thực ngủ rất ngon lành!
Kiểu này khéo tối nay lại mất ngủ cho mà xem!
Nhìn dáng vẻ bần thần, quen mồm lải nhải của Phương Lệ Hoa, Ôn Mạt nở một nụ cười nhạt.
“Giấc này ngủ đẫy đà quá ạ!”
Phương Lệ Hoa: “Trời tối thế này rồi xe đẩy bán cơm hộp đi qua lâu lắm rồi, cũng không biết còn cơm hay không nữa! Hay là cô ra toa ăn xem thử đi, mùi vị đồ ăn trên tàu này cũng ngon phết đấy.
Món cá này thơm lắm, súp lơ cũng tươi rói, chỉ có điều hơi đắt một tí, một hộp cơm thế này mà tận một đồng hai hào lận! Cái này mà ở nhà để cho con Hạ Vân nhà tôi nấu thì chẳng tốn đến mức ấy đâu, đắt là đắt ở chỗ khúc cá này này, cá này ngon thật đấy, đúng là tiền nào của nấy…”
Ôn Mạt chỉ nghe thấy tiếng lải nhải của Phương Lệ Hoa lượn qua lượn lại bên tai, nghe mà phát bực cả mình.
Ôn Mạt tùy ý gật đầu một cái, sau đó khom lưng kéo túi hành lý ra, lấy từ bên trong một hộp cơm được bọc kín bằng khăn bông.
Bên trong là món cần tây xào miến và cà rốt xắt sợi xào khoai tây kèm thêm vài miếng thịt lạp xưởng.
Ôn Mạt đứng dậy chuẩn bị giả vờ đi hâm nóng lại cơm canh bên trong.
Trên tàu có toa ăn, có thể nhờ hâm nóng thức ăn giúp, nhưng mỗi lần hâm nóng mất hai hào.
Lúc quay trở lại, Ôn Mạt mở hộp cơm nóng hổi ra, ăn từng miếng một cách ngon lành.
Mỡ trong đồ xào bọc lấy từng hạt cơm trắng, lại rưới thêm một ít tương ớt thịt bò, ăn ngon không sao tả xiết.
Cô gái ở giường tầng trên ngửi thấy mùi thơm, thò đầu ra nhìn Ôn Mạt: “Chị ơi, cơm canh của chị thơm quá đi mất, cảm giác còn thơm hơn cả hộp cơm mua trên tàu nhiều!”
Ôn Mạt mỉm cười: “Chỉ là cơm canh đạm bạc thôi em, nhưng ăn trên tàu thì đúng là thấy ngon miệng thật!”
Huống chi cô đã ngủ gần trọn cả ngày, vào thời khắc này chỉ có thể nói là mỹ vị nhân gian mà thôi!
Phương Lệ Hoa ở đối diện nhìn thức ăn trong hộp cơm của Ôn Mạt, trên mặt lộ rõ vẻ khinh thường.
Chẳng có lấy một mẩu thịt nạc nào ra hồn, thì ngon lành nỗi gì chứ!
Ôn Mạt ăn xong liền đi rửa hộp cơm, tiện thể đi vệ sinh luôn.
Đến khi quay lại, những người ở khoang giường nằm của cô đều đã đi ngủ cả rồi, Ôn Mạt nhẹ chân nhẹ tay vì sợ làm phiền người khác, nằm ở giường dưới nhìn ra bầu trời đen kịt ngoài cửa sổ.
Bất chợt cô cảm thấy có đôi chút thắc thỏm bất an trước những điều chưa biết sắp tới.
Cũng không biết khi Lục Kiêu nhìn thấy mình sẽ có biểu cảm ra sao, và tâm trạng sẽ như thế nào.
Nói chung, cuộc gặp gỡ giữa Ôn Mạt và Lục Kiêu chẳng mấy tốt đẹp gì, nói sao thì cũng là do nguyên chủ đã gài bẫy Lục Kiêu.
Mặc dù lúc đó Lục Kiêu không có hành vi gì quá khích, còn thừa nhận mối quan hệ của hai người.
Nhưng cô luôn cảm thấy nguyên nhân Lục Kiêu chấp nhận mối quan hệ này tuyệt đối không hề đơn giản.
Nghĩ đến ánh mắt lạnh lùng của Lục Kiêu, Ôn Mạt lại cảm thấy toàn thân ớn lạnh.
Hai má Ôn Mạt bất giác nóng bừng lên, may mà trời tối nên không có ai nhìn thấy!
Thôi đừng nghĩ ngợi lung tung nữa!
Cứ đi một bước tính một bước vậy.
Ngay lúc Ôn Mạt đang suy nghĩ miên man, từ giường tầng giữa đối diện truyền đến tiếng trẻ con khóc, tiếp theo là những âm thanh loạt soạt.
Hạ Vân trèo xuống, lại cẩn thận bế đứa bé xuống ôm vào lòng, đứng dưới sàn đi đi lại lại đung đưa dỗ dành đứa trẻ.
“Sao không để con ngủ ở giường dưới, để ở trên đó nguy hiểm lắm đấy?”
Ôn Mạt nhíu mày buột miệng hỏi ra, đúng là làm như vậy quá mức nguy hiểm.
Đứa trẻ bé bỏng như thế, một khi rơi xuống chắc chắn sẽ bị thương nặng.
Hạ Vân ngẩn người, liếc nhìn Phương Lệ Hoa đang ngủ say rồi nở một nụ cười chua xót: “Mẹ tôi buổi tối không chăm sóc con nít được, để ở giường dưới thì mẹ tôi ngủ không ngon giấc! Còn giường trên thì bà lại nằm không quen.”
Cô gái ở giường trên của Ôn Mạt cũng chưa ngủ, thò đầu ra.
“Chị ơi, bà ấy thật sự là mẹ ruột của chị sao? Ban ngày em nghe thấy bà ấy mắng chị rồi, mắng khó nghe cực kỳ luôn, chẳng giống lời của một người mẹ ruột có thể mắng ra chút nào!”
Hạ Vân sững sờ một chút, lại nhìn Phương Lệ Hoa đang nhắm nghiền mắt, trong đáy mắt tràn đầy vẻ kiêng dè sợ hãi.
Ánh mắt nhìn cô gái cũng mất tự nhiên mà giải thích: “Chị quen rồi, tính bà ấy xưa nay vốn thế!”
Cô gái có chút tức giận, cúi đầu trút bầu tâm sự với Ôn Mạt.
“Nhưng cũng không thể mắng khó nghe như thế được chứ, chị ơi, chị không biết đâu, ban ngày lúc chị ngủ say, những lời dì đó mắng chị ấy em còn chẳng dám mở miệng thuật lại nữa là.
Mặc dù dắt theo con gái cùng đi tùy quân thì đúng là có chăm sóc con gái thật đấy, nhưng nếu ngày nào cũng bị mắng mỏ như vậy, thà rằng em tự mình ôm con sống một mình còn hơn!”
Hạ Vân cười cay đắng, nhìn đứa con trong lòng tràn ngập vẻ dịu dàng: “Dắt theo con nhỏ đâu có dễ dàng như vậy chứ, tôi chỉ có đi theo thì con tôi mới có thể nở mày nở mặt, có ngày ngẩng cao đầu! Sống những chuỗi ngày tốt đẹp hơn, nếu không hai mẹ con tôi sẽ mãi mãi phải ở lại dưới quê sống cuộc đời bán mặt cho đất bán lưng cho trời!”
Cô gái tính tình thẳng thắn buột miệng có chút khinh thường: “Nhưng đó là nhà của anh trai chị dâu chị cơ mà, người ta thường bảo con gái gả đi như bát nước đổ đi, em ngại không muốn nói thẳng thôi, chị cứ bám theo thế này thực ra chẳng hay ho gì đâu, chị muốn sống sung sướng thì cũng không thể làm gánh nặng cho người khác chứ! Giờ thì em hiểu vì sao mẹ chị lại mắng chị rồi, chị làm người thế này cũng vụng về quá!”
Sắc mặt Hạ Vân bỗng chốc cứng đờ muốn lên tiếng thanh minh, nhưng há hốc mồm ra rồi cuối cùng lại chẳng nói được lời nào, chỉ cắn chặt môi như đang cố gắng nhẫn nhịn.
Cô gái cũng cảm thấy nói chuyện với Hạ Vân thật vô vị, bèn khẽ hừ một tiếng rồi lại nằm thụt vào trong.
Bầu không khí bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, qua một hồi lâu sau, Hạ Vân mới u uất nói: “Nơi đó vốn dĩ là nơi tôi nên đến, vì con trai tôi, tôi bắt buộc phải đi!”
Sau đó không ai nói thêm lời nào nữa, chỉ còn lại tiếng Hạ Vân dịu dàng ru con ngủ.
Thực ra Hạ Vân có tướng mạo khá ưa nhìn, gương mặt trái xoan nhỏ nhắn bằng bàn tay, mang lại cho người ta cảm giác điềm đạm đáng thương, khiến người khác rất muốn chở che vỗ về.
Hơn nữa nhìn cô ta chẳng giống một người phụ nữ bước ra từ vùng nông thôn chút nào.
Vai gầy eo thon, khí chất cũng rất tốt, những ngón tay vừa nhìn là biết không phải kiểu người quanh năm suốt tháng làm lụng vất vả!
Ngoại trừ sắc mặt có phần tiều tụy, làn da hơi sạm đi một chút ra thì đây là một người phụ nữ rất xinh đẹp.
Hoàn toàn không có nửa điểm giống với người mẹ trên danh nghĩa kia của cô ta, lại thêm thái độ Phương Lệ Hoa đối xử với cô ta nữa, bảo bên trong không có uẩn khúc gì thì cô tuyệt đối không tin.
Nhưng những chuyện này đều chẳng liên quan gì đến cô cả.
Ôn Mạt cứ ngỡ buổi tối mình chắc chắn sẽ bị mất ngủ.
Kết quả tàu lắc lư một hồi cô lại lăn ra ngủ thiếp đi.
Phụ nữ mang thai đúng là thèm ngủ thật, ngày nào cũng như ngủ không đủ giấc vậy!
Ôn Mạt ngủ một mạch cho tới tận khi trời sáng rõ.
Vẫn là bị tiếng nói chuyện của những người xung quanh đánh thức.
Ôn Mạt ngồi dậy vươn vai một cái thật dài, lấy bánh kếp trứng và trứng gà luộc từ trong túi hành lý ra làm bữa sáng, lại lấy ca tráng men ra pha một cốc bột sữa mạch nha.
“Chào buổi sáng nhé, con bé này đúng là vừa khéo ăn vừa khéo ngủ, chẳng bù cho con Hạ Vân nhà tôi ngủ chập chờn, ăn uống cũng ít xịt, cô bảo chồng cô là quân nhân cấp bậc bình thường, e là không đủ tiền nuôi cô ăn uống đâu nhỉ!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
