Triệu Đại Hải vốn dĩ đã quay trở về nhà khách rồi, nhưng vừa tới cửa sờ vào túi áo thì phát hiện ra đã hết sạch thuốc lá. Nghĩ đến chặng đường ngồi tàu hỏa sắp tới còn phải mất thêm mấy ngày trời nữa, anh ta liền đổi hướng đi bộ tới cung tiêu xã.
Mấy thứ khác thiếu thốn thì còn chịu được, chứ không có thuốc lá thì đúng là muốn lấy mạng anh ta rồi!
Ôn Mạt nhìn thấy Triệu Đại Hải cũng đến cung tiêu xã liền nở một nụ cười xã giao thân thiện, sau đó đi thẳng tới quầy hàng, chỉ tay vào các món đồ trên kệ bắt đầu mua sắm thả ga.
Ôn Mạt cất tiếng: “Lấy cho tôi một cân bánh quy hình con thú này nhé, kẹo thanh sơn tra cũng lấy một cân, bánh quế hoa lấy một hộp, bánh trung thu ngũ nhân lấy năm cái, một lọ đào ngâm đường nữa. Bên này kem dưỡng da tuyết hoa cũng lấy cho tôi năm hộp...
Ái chà! Đôi găng tay này trông dày dặn và ấm áp thật đấy, đôi này bao nhiêu tiền thế chị? Có cần phiếu không ạ?”
Cô nhân viên bán hàng: “Đôi găng tay này giá ba đồng tám hào, kèm theo hai chiếc phiếu bông nhé.”
Triệu Đại Hải mua một bao thuốc lá giá tám hào, nhìn cái miệng Ôn Mạt cứ liến thoắng gọi mua hết thứ này đến thứ khác, đôi găng tay bông ba đồng tám một đôi lại còn tốn cả phiếu bông mà người phụ nữ này mở mồm ra là đòi lấy hai đôi liền.
Bản thân anh ta còn chẳng nỡ bỏ tiền ra mua đôi găng tay đắt đỏ như thế, găng tay bị rách đều phải nhờ mấy bà thím trong khu gia quyến vá víu lại giùm chứ không nỡ mua đôi mới!
Sự chán ghét trong lòng Triệu Đại Hải đã dâng lên đến đỉnh điểm. Ngay từ lúc ngồi trên tàu hỏa người phụ nữ này đã lộ rõ cái thói tiểu thư đài các, ăn ngon mặc đẹp, tính tình đanh đá chua ngoa lại còn tiêu tiền như rác thế này nữa!
Ai mà thèm thích cái loại phụ nữ như thế này cơ chứ!
Đặc biệt lại còn là cái loại phụ nữ béo ú như heo thế này nữa!
Đúng là không biết trời cao đất dày là gì!!!
Ai mà xui xẻo cưới phải cái loại đàn bà này về nhà thì đúng là rước họa vào thân!
“Đồng chí nữ này, tuy rằng chúng ta chỉ là bèo nước gặp nhau, nhưng đã có duyên cùng ngồi chung một chuyến tàu, giờ lại tình cờ gặp nhau ở đây, có vài lời tôi không biết có nên nói hay không!”
Ôn Mạt đang mua sắm hăng say thì thấy Triệu Đại Hải bước tới với vẻ mặt nghiêm nghị, nhìn qua là biết chẳng phải lời hay ý đẹp gì rồi.
“Biết không nên nói thì tốt nhất là đừng nói nữa!”
Triệu Đại Hải:...
“Không, tôi vẫn phải nói! Đồng chí nữ này, tôi nhìn ra được gia cảnh của cô rất khá giả, nhưng cách cô tiêu tiền quả thực quá mức hoang phí rồi đấy!
Trước đó ở trên tàu cô cũng từng nói chồng mình là quân nhân, cô lại đang mang thai nữa, sao cô không biết tiết kiệm tiền bạc cho gia đình và đứa con trong bụng một chút? Cô có biết một người đàn ông ở ngoài xã hội kiếm được đồng tiền vất vả, gian nan đến mức nào không, cô không thể phá của như thế được!”
Triệu Đại Hải nói bằng giọng điệu đầy vẻ tận tình khuyên bảo, như thể muốn tốt cho cô lắm vậy.
Ôn Mạt chỉ cảm thấy tâm trạng vui vẻ của mình bị cái tên dở hơi trước mặt này phá hỏng hoàn toàn!
Cái thứ nhà quê ở xó xỉnh nào chui ra thế này không biết???
“Này đồng chí quân nhân, nhà anh ở ngoài bờ biển à?” Ôn Mạt sa sầm nét mặt nhìn Triệu Đại Hải.
Triệu Đại Hải ngớ người ra, không hiểu Ôn Mạt có ý gì!
Ôn Mạt nói tiếp: “Nhà không ở ngoài bờ biển thì sao quản rộng thế hả? Tôi tiêu bao nhiêu tiền thì có liên quan cái thá gì tới anh? Không thấy bản thân mình lo chuyện bao đồng, lắm mồm như mấy bà rỗi việc à?”
Triệu Đại Hải hít sâu một hơi, người phụ nữ này đúng là không biết điều chút nào!
Anh ta có lòng tốt mở lời khuyên can, đây là muốn tốt cho cô ta cơ mà!
“Đúng là làm ơn mắc oán, tôi là nể tình gặp gỡ là có duyên, cô lại là thân nhân quân đội nên tôi mới có lòng nhắc nhở, cô không cảm kích thì thôi! Sao lại có thể mở mồm ra chửi bới thô tục như thế được chứ!”
Triệu Đại Hải tức đến mức lồng ngực nghẹn ứ lại.
Đúng là chẳng có chút dáng vẻ dịu dàng nào của phụ nữ cả!
“Anh lắm lời quá đấy! Một thằng đàn ông to xác mà lắm mồm lắm chuyện, còn hẹp hòi hơn cả đàn bà con gái! Thấy người ta tiêu chút tiền là trong lòng bắt đầu mất cân bằng ghen ăn tức ở, rồi lại lôi cái trò đạo đức giả ra để bắt bẻ người khác!
Anh không có tiền là do bản thân anh bất tài, không có năng lực kiếm ra nhiều tiền hơn, đừng có lấy sự vô dụng của mình ra để chỉ trích người khác tiêu xài hoang phí.
Người đàn ông của tôi đương nhiên sẽ không giống như anh, cảm thấy vợ mình tiêu tiền nhiều, anh ấy sẽ chỉ cảm thấy bản thân cần phải nỗ lực phấn đấu hơn nữa, kiếm nhiều tiền hơn nữa! Chứ không phải ép vợ mình phải thắt lưng buộc bụng tằn tiện từng đồng!”
Khuôn mặt ngăm đen của Triệu Đại Hải nóng bừng lên vì ngượng, đôi mắt vừa tức giận vừa phẫn nộ, nhìn Ôn Mạt bằng ánh mắt không dám tin nổi.
“Sao cô có thể nói ra những lời như thế được chứ, sao tôi lại không có năng lực hả! Tôi là Đại đội trưởng Đại đội 16 thuộc Trung đoàn 88 bộ đội biên cương đấy! Sao tôi lại không có chí tiến thủ! Nếu tôi không phấn đấu thì làm sao tôi có thể ngồi vào vị trí ngày hôm nay được!”
Triệu Đại Hải ngẩng cao đầu đầy tự hào, biết được thân phận của anh ta rồi thì người phụ nữ này ắt hẳn phải biết bản thân cô ta ngu muội, thiển cận đến mức nào rồi chứ!
Ôn Mạt cười khẩy một tiếng, thản nhiên buông lại một câu: “Chẳng liên quan gì đến tôi!”
Chồng cô còn là Trung đoàn trưởng cơ đấy!
Triệu Đại Hải bỗng nhiên có cảm giác như một cú đấm toàn lực của mình vừa nện thẳng vào đống bông gòn, bất lực vô cùng!
Người phụ nữ này đúng là cứng đầu cứng cổ, không biết phân biệt tốt xấu, thật đáng ghét làm sao!
Anh ta còn muốn phản bác thêm, nhưng Ôn Mạt đã quay người lại tính tiền với cô nhân viên bán hàng rồi.
Nhìn thấy ánh mắt của những người xung quanh đang đổ dồn về phía mình, Triệu Đại Hải cảm thấy vô cùng mất mặt, anh ta liếc nhìn Ôn Mạt bằng ánh mắt đầy oán hận, nuốt cục tức nghẹn ứ trong họng, mặt mày đen như đít nồi, siết chặt bao thuốc lá trong tay rồi quay người bước nhanh ra khỏi cung tiêu xã.
Anh ta đâu phải là tiếc tiền không nỡ tiêu, anh ta là người cần kiệm liêm chính, đó là đức tính tốt đẹp cơ mà!
Vừa rồi có bao nhiêu người đứng xem, liệu những người đó có nghĩ rằng do bản thân anh ta bất tài vô dụng nên không kiếm ra tiền hay không?
Triệu Đại Hải hễ nghĩ đến việc người khác có thể sẽ suy nghĩ như vậy là trong lòng lại thấy bứt rứt, khó chịu vô cùng, không tài nào chấp nhận nổi!
Anh ta sợ người khác hiểu lầm mình là cái loại đàn ông bủn xỉn, ki bo!
Anh ta thậm chí đã bắt đầu thấy hối hận vì vừa rồi đã nhiều lời nói ra những câu đó!
Tất cả đều tại cái con đàn bà béo chết tiệt kia!
Đáng đời cái loại phụ nữ không biết điều như cô ta bị người đàn ông của mình chán ghét ruồng bỏ, tốt nhất là bị tẩn cho vài trận đòn nhừ tử cho chừa cái thói ngông nghênh đi!
Triệu Đại Hải mang theo một bụng tức tối hậm hực quay trở về nhà khách!
Ôn Mạt trả tiền xong xuôi, xách một túi đồ lớn bước ra khỏi cung tiêu xã, đồ đạc cũng không quá nặng nên cô cứ thế xách bộ về.
Trở về phòng nhà khách, Ôn Mạt lại sắp xếp lại toàn bộ số hành lý mang theo đến vùng biên cương, đợi đến khi gần tới nơi thì trực tiếp đổi sang hành lý thật trong không gian là xong.
Còn cái túi hành lý ngoài mặt này bên trong nhẹ tênh chẳng có bao nhiêu đồ.
Ôn Mạt cầm theo vé tắm và một bộ quần áo sạch để thay, sau đó đi sang nhà tắm công cộng ở đối diện nhà khách.
Tuy rằng bên trong toàn là phụ nữ với nhau, nhưng việc phải trần như nhộng trước mặt bao nhiêu người lạ lẫm vẫn khiến Ôn Mạt cảm thấy có chút ngượng ngùng.
Nhưng để được tắm một trận nước nóng cho thật thoải mái, dễ chịu, do dự mất nửa phút, cô vẫn quyết định đi vào!
Bước vào nhà tắm thấy bên trong người tắm khá đông, trong suốt quá trình tắm Ôn Mạt cứ ngỡ sẽ ngượng ngùng lắm, nào ngờ cái nhà tắm này chẳng khác nào một ổ buôn chuyện hóng hớt đại trà.
Ở đây có rất nhiều người dân sinh sống ở khu vực lân cận, họ rôm rả trò chuyện rôm rả từ chuyện lông gà vỏ tỏi trong nhà ra ngoài ngõ, chẳng có ai rảnh rỗi để ý đến cô cả.
Cô vừa kỳ cọ tắm rửa vừa lắng nghe những câu chuyện phiếm một cách đầy thích thú.
Tiện tay giặt giũ luôn bộ quần áo bẩn, đợi đến khi tóc và người đã khô ráo gần hết, cô mới mặc quần áo chỉnh tề rồi quay trở về nhà khách.
Trước khi đi ngủ bụng lại bắt đầu hơi đói, Ôn Mạt lấy từ trong không gian ra một hộp bánh quy bơ và một chai sữa tươi để ăn khuya lót dạ.
Sữa tươi được ngâm qua nước nóng cho ấm lên, ăn kèm với bánh quy bơ thơm lừng béo ngậy.
Ăn uống lót dạ xong xuôi, Ôn Mạt chỉnh lại đồng hồ báo thức trong không gian rồi leo lên giường đi ngủ, đầu vừa chạm xuống gối chẳng bao lâu đã chìm sâu vào giấc ngủ say.
Sáng sớm hôm sau, Ôn Mạt bị tiếng chuông báo thức trong không gian đánh thức, sau khi rửa mặt súc miệng xong cô liền ăn một bát mì thịt bò nóng hổi thơm phức, sau đó xách hành lý xuống trả phòng rồi rảo bước đi về phía ga xe lửa.
Thời tiết sáng sớm se se lạnh, từng cơn gió thổi qua khiến mái tóc cô hơi rối bời, Ôn Mạt mặc một chiếc áo bông hoa nhí nền xanh thẫm, trên đầu quàng một nửa chiếc khăn ấm, để lộ ra khuôn mặt trái xoan tràn đầy sức sống tươi trẻ.
Ôn Mạt không nhịn được cúi đầu nhìn xuống thân hình của mình, dù là lớp áo tối màu cũng khó lòng che giấu nổi những đường cong đẫy đà đẫy đà của cô!
Cái bụng bầu nhô cao vượt mặt này, đúng là đứng thẳng người thì một cái liếc mắt cũng chẳng nhìn thấy mũi giày của mình ở đâu nữa rồi!
Haizz
Đợi sau khi sinh con xong xuôi cô nhất định phải giảm cân cho bằng được!!!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
