Ôn Mạt đến toa giường nằm thì chỉ còn lại một chiếc giường ở tầng cao nhất.
Suy nghĩ một lúc, cuối cùng cô vẫn chấp nhận, thế này chẳng phải thoải mái hơn ngồi ghế cứng gấp trăm lần sao, hơn nữa nằm ở tầng trên cùng cũng rất tốt, chẳng có ai làm phiền đến mình.
Cô nhìn ngó xung quanh thấy toàn là phụ nữ, thế lại càng tiện.
Ôn Mạt trèo lên giường tầng trên, lén lấy từ trong không gian ra ba chiếc bánh bao nhân thịt to đùng nhét vào trong chiếc túi đeo chéo, định bụng lát nữa sẽ ăn.
Sau đó cô ngả lưng nằm xuống giường, lúc này mới cảm thấy đôi chân và bắp đùi như được sống lại.
Những ngày tiếp theo, ngoài việc nằm nghỉ ngơi trên giường tầng thì Ôn Mạt chỉ xuống ngồi ở chiếc ghế cạnh cửa sổ ở tầng dưới, thoải mái hơn rất nhiều so với toa ghế cứng.
Những lúc rảnh rỗi buồn chán, cô cũng bắt chuyện đôi ba câu với những người cùng toa để giết thời gian.
Cứ thế lại trôi qua thêm hai ngày nữa, Ôn Mạt cảm giác cả người mình sắp mốc meo lên đến nơi rồi, đợi đến khi tới Kinh Thị, nhất định cô phải nghỉ ngơi cho thật đã mới được.
Tàu hỏa đến Kinh Thị thì phải sang ngày hôm sau mới có chuyến tàu đi tiếp về vùng biên cương, cho nên cô phải tìm một nhà khách để ngủ lại một đêm.
Cũng có người chọn cách nằm tạm bợ qua đêm ngay tại ga xe lửa, nhưng Ôn Mạt không phải là kiểu người thích tự hành hạ bản thân, chẳng việc gì phải tự chuốc khổ vào người.
Chiều tối hôm đó, Ôn Mạt đang ngồi trên ghế dưới ngắm nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ thẫn thờ thì tiếng còi tàu vang lên inh ỏi, đoàn tàu từ từ giảm tốc độ rồi tiến vào sân ga.
Lại đến thêm một trạm dừng nữa, Ôn Mạt tính toán thời gian thì chắc tầm chiều mai là sẽ tới được Kinh Thị.
Bỗng nhiên, bên tai vang lên tiếng bước chân vội vã, Ôn Mạt quay đầu lại thì vừa vặn nhìn thấy một người phụ nữ đang bế một đứa bé trai chạy vụt qua trước mặt mình.
Ôn Mạt vô tình liếc mắt nhìn một cái, chỉ thấy cánh tay đứa bé lộ ra ngoài, mu bàn tay sưng vù xanh tím một mảng trông rất đáng sợ.
Ôn Mạt nhìn kiểu gì cũng thấy quen mắt, đó chẳng phải là thằng nhóc ở toa ghế cứng lúc trước hay sao?
Hôm đó vì thằng bé định đấm vào bụng cô nên cô đã ra tay tát rất mạnh.
Nhìn lại người phụ nữ đang cắm đầu chạy kia, trông không già như bà bác nọ, cũng chẳng trẻ bằng người mẹ của đứa bé, nhìn bước chân vội vã lấm lét thế kia là biết ngay có điều mờ ám.
Ôn Mạt lập tức bám theo sau. Tuy rằng cô không ưa gì cái nhà kia, nhưng cô càng căm ghét bọn buôn người hơn.
Làm cho gia đình người ta tan nát, cốt nhục chia lìa, đau đớn đến chết đi sống lại, trên đời này sao lại có loại người tàn nhẫn đến thế cơ chứ!
Nhìn thấy tàu đã dừng hẳn ở sân ga, Ôn Mạt biết mình phải tăng tốc độ, liền chạy chậm đuổi theo, bám sát ra khỏi toa tàu.
Ở cửa toa có nhân viên phục vụ đứng gác, Ôn Mạt chỉ tay về hướng người phụ nữ kia, nói nhỏ: “Đồng chí phục vụ, tôi nghi ngờ người phụ nữ đang bế đứa trẻ đằng kia là kẻ buôn người!”
Nào ngờ đúng lúc Ôn Mạt vừa giơ tay chỉ, mụ buôn người đi phía trước lại bất ngờ ngoảnh đầu lại nhìn thấy ngay cảnh tượng này.
Ôn Mạt chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều, lập tức co cẳng chạy thục mạng đuổi theo mụ buôn người.
Cô không dám la toáng lên, nghe nói bọn buôn người đều có đồng bọn đi cùng, có thể đang ở ngay trên sân ga này, hoặc cũng có thể vẫn còn đang ở trên tàu.
Cô không thể đẩy bản thân mình vào tình thế nguy hiểm được.
Mà người nhân viên phục vụ ở phía sau lập tức hét lớn: “Bắt lấy người phụ nữ đang bế đứa trẻ đằng trước mau!”
Ngay sau đó, trên sân ga bỗng chốc hỗn loạn cả lên.
Ôn Mạt lại dán chặt mắt vào bóng lưng kẻ phía trước, lén lút lấy ra một chiếc dùi cui điện giấu kín trong tay áo.
Mụ buôn người phía trước rẽ trái rẽ phải, chạy tọt vào trong một con ngõ hẻm. Ôn Mạt bám sát theo sau, cẩn thận từng bước thăm dò.
Bên trong ngõ không có một bóng người, cô để lộ một đầu dùi cui điện ra ngoài, dè dặt tiến lên phía trước.
Đột nhiên từ chỗ khúc quanh thò ra một bàn tay chộp thẳng vào đầu chiếc dùi cui điện của Ôn Mạt. Ôn Mạt giật bắn mình, theo phản xạ bấm luôn nút công tắc. Một luồng điện cực mạnh lập tức quét qua toàn thân mụ buôn người, mụ ta liền ngã lăn quay ra đất bất tỉnh nhân sự.
Ôn Mạt cũng bị dọa cho một phen hú vía, nhìn người đàn bà nằm sõng soài dưới đất mà tim vẫn còn đập thình thịch vì sợ hãi.
Thằng bé con bị vứt nằm ở góc tường, lúc này đã rơi vào trạng thái hôn mê.
Cô cúi xuống bế đứa bé lên rồi quay người đi ra ngoài: “Coi như cái thằng nhóc nhà mày mạng lớn, gặp được người tốt bụng như tao nhé!”
Ôn Mạt sợ tàu hỏa chạy mất, vội vàng ôm đứa trẻ chạy thật nhanh quay trở lại sân ga. Từ đằng xa cô đã nhìn thấy bà bác cùng người phụ nữ trẻ đang khóc lóc thảm thiết, gào thét van xin trước mặt nhân viên phục vụ và các đồng chí công an.
Nhìn thấy Ôn Mạt bế đứa bé trở về, người phụ nữ trẻ lập tức lao tới cướp lại đứa con vào lòng, khóc đến xé ruột xé gan.
Nhân viên phục vụ vội nói với công an: “Chính là đồng chí nữ này đã phát hiện ra kẻ buôn người đấy ạ!”
Ôn Mạt chủ động lên tiếng giải thích: “Trước đó tôi ngồi cùng một toa xe với cháu bé này, thấy người phụ nữ bế cháu không phải là bà nội hay mẹ cháu nên tôi thấy có điểm khả nghi. Vừa rồi tôi đuổi theo một đoạn thì thấy kẻ buôn người chẳng biết vì sao đã ngất lịm đi rồi, ả ta đang nằm ở con hẻm phía trước kia, nên tôi bế đứa bé quay lại trước!”
Đồng chí công an nhìn Ôn Mạt bằng ánh mắt đầy khâm phục: “Cảm ơn đồng chí, đồng chí nữ này đã giúp chúng tôi một việc rất lớn! Dạo gần đây quanh khu vực này xuất hiện khá nhiều băng nhóm buôn người lưu động, chúng tôi đang ráo riết điều tra! Vô cùng cảm ơn hành động dũng cảm của đồng chí, nếu không có đồng chí thì đứa bé này e rằng đã bị chúng tẩu tán đi nơi khác, lúc đó muốn tìm lại sẽ vô cùng khó khăn!”
Ôn Mạt khiêm tốn cười đáp: “Tôi cũng chỉ là vô tình nhìn thấy thôi, bất kỳ người Hoa Quốc nào khi gặp phải chuyện thế này cũng đều sẽ ra tay giúp đỡ cả, không làm vướng chân các đồng chí là may rồi!”
Đồng chí công an: “Làm sao mà vướng chân được chứ, chỉ là nghĩ lại vẫn thấy thót tim thay cho đồng chí, một cô gái trẻ thế này, ngộ nhỡ...”
“Không có gì đâu ạ, chỉ là tiện tay thôi! Sau này mọi người nhớ trông nom đứa trẻ cho cẩn thận là được!”
Bà bác vẻ mặt kích động nói: “Sao lại là tiện tay được chứ, cô đang mang thai mà gặp phải chuyện nguy hiểm như thế này vẫn sẵn lòng ra tay tương trợ, biết rõ đứa bé là cháu của cái thân già này mà vẫn không thèm chấp nhặt chuyện cũ, tôi... tôi thực sự chẳng biết phải nói gì để cảm ơn cô nữa... Thật lòng cảm ơn cô rất nhiều!”
Trông bà bác này có vẻ cũng là người có ăn học đàng hoàng đấy chứ, nói năng thành ngữ trôi chảy ra phết!
Đồng chí công an đứng bên cạnh nghe thấy Ôn Mạt còn đang mang thai thì lại càng thêm phần nể phục cô hơn.
“Đồng chí, có thể cho tôi xin họ tên và địa chỉ của đồng chí được không? Tôi thấy hành động dũng cảm lần này của đồng chí rất xứng đáng được tuyên dương khen thưởng, tôi sẽ làm báo cáo xin cấp trên tặng cờ thi đua và giấy chứng nhận người tốt việc tốt dũng cảm!”
Ôn Mạt ngẩn người ra một chút, sau đó vui vẻ để lại tên họ và địa chỉ đơn vị bộ đội ở biên cương.
Thời đại này cờ thi đua và giấy khen có giá trị rất lớn, xem như là một món bảo bối dát vàng lên lý lịch của bản thân rồi!
Tiếng còi tàu hỏa lại vang lên giục giã, Ôn Mạt vội vã chào tạm biệt các đồng chí công an rồi quay trở lại toa tàu.
Sau đó bà bác kia lại tìm đến toa giường nằm thêm một lần nữa, biết Ôn Mạt đi đến vùng biên cương, bà ta liền đặc biệt tặng cho Ôn Mạt một đôi găng tay mới toanh. Kiểu dáng tuy có hơi cổ lỗ sĩ một chút nhưng nhìn qua thì thấy thực sự rất dày dặn và ấm áp.
Ôn Mạt từ chối mấy lần không được, thấy bà bác kiên quyết muốn tặng nên cuối cùng đành phải nhận lấy.
Một khúc nhạc đệm nho nhỏ cứ thế trôi qua.
Chiều ngày hôm sau, tàu hỏa đã cập bến Kinh Thị.
Ôn Mạt thu dọn hành lý gọn gàng, theo dòng người bước ra khỏi ga xe lửa. Ngay đối diện cổng ga chính là một nhà khách.
Ôn Mạt cầm giấy giới thiệu chuẩn bị vào thuê phòng.
“Xin chào, đây là giấy tờ tùy thân của tôi, làm phiền đồng chí mở giúp tôi một phòng đơn nhé!”
Cô nhân viên tiếp tân ngẩng đầu lên, nhìn thấy khuôn mặt tròn trịa béo ú của Ôn Mạt, liền đánh giá từ trên xuống dưới một lượt, trong đáy mắt lộ rõ vẻ soi mói: “Hết phòng đơn rồi, hiện tại chỉ còn phòng đôi thôi, một ngày một đồng hai hào, có ở không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

