“Mẹ, con... con ranh này không phải chết rồi đấy chứ? Mẹ cũng tận mắt thấy rồi đấy, là do nó giở thói ngang ngược vô lý. Mẹ nhìn nó béo như con lợn thế kia, lén lút mua bánh bao thịt lớn rồi còn muốn ăn mảnh một mình! Cho dù không chia cho nhà bác cả hay nhà chú hai chúng con thì cũng phải biếu bố với mẹ chứ! Con tức quá nên mới đẩy nó một cái, ai mà ngờ nó lại yếu ớt không chịu nổi một cú đẩy như thế!”
Thẩm Thu Diễm nhìn người phụ nữ đang bất tỉnh nhân sự nằm trước cửa nhà chính, trong lòng tràn ngập sợ hãi cùng bất an, liền đưa mắt nhìn sang mẹ chồng có gương mặt cay nghiệt đứng bên cạnh.
Dương Cúc Hoa trừng mắt lườm Thẩm Thu Diễm một cái, giọng điệu đầy vẻ độc ác: “Được rồi tao còn lạ gì mày nữa! Chết thì cũng chết rồi, cứ bảo là nó đi đứng không có mắt, tự va đầu vào khung cửa.
Một đứa con gái mồ côi cả nhà chết sạch như nó ai rảnh mà quản! Hơn nữa... nếu không phải tại nó phá hỏng chuyện tốt của tao, trèo lên giường thằng Kiêu thì tiền trợ cấp của thằng Kiêu đã sớm chui hết vào túi tao rồi, đâu đến mức để con ranh vừa lười vừa tham ăn như Ôn Mạt này chiếm hết món hời như bây giờ!”
Trước kia mỗi tháng Lục Kiêu gửi về tiền trợ cấp chỉ có mười đồng, nhưng từ ngày cưới con ranh Ôn Mạt này, số tiền gửi về tuy có tăng lên nhưng số tiền lọt vào tay bà ta lại bị hụt mất năm đồng.
Hiện tại mỗi tháng Ôn Mạt đều nhận được năm mươi đồng tiền trợ cấp, mỗi tháng cô chỉ rút ra đúng năm tờ đưa cho Dương Cúc Hoa.
Thế nhưng cả một gia đình lớn nhà họ Lục, các cháu đích tôn vàng bạc của bà ta còn phải đi học, ngần ấy tiền làm sao đủ tiêu!
Lần nào nhận năm đồng từ tay Ôn Mạt, Dương Cúc Hoa cũng mang bộ mặt đầy oán hận, hàm răng nghiến chặt đến mức suýt vỡ vụn!
Lòng bà ta đau xót như bị ai cầm dao khoét từng miếng thịt!
Thẩm Thu Diễm nghe mẹ chồng nói vậy, nhìn người phụ nữ nằm dưới đất mà không giấu nổi vài phần mỉa mai cùng khinh bỉ, thế nhưng bà ta vẫn không khỏi lo lắng cho chính mình.
“Nhưng trong bụng nó còn có đứa bé, chuyện này mà để thằng Kiêu biết thì...”
Phải biết rằng Lục Kiêu hiện là Đoàn trưởng ở bộ đội biên cương, tuổi còn trẻ đã tung hoành nơi chiến trường máu lửa, đạt được vô số huân chương, đến mức mới hai mươi lăm tuổi đã trở thành người đàn ông tiền đồ xán lạn nhất mười dặm tám thôn này.
Nếu để Lục Kiêu biết bà ta ra tay với Ôn Mạt, vừa nghĩ tới ánh mắt lạnh như băng cùng tính cách tàn nhẫn quyết liệt của anh, Thẩm Thu Diễm bất giác rùng mình một cái.
Dương Cúc Hoa cười khẩy: “Đứa bé mất đi càng tốt! Thằng Kiêu còn chưa biết con Ôn Mạt mang thai mà tháng nào cũng gửi về năm mươi đồng, chia vào tay tao vẻn vẹn có năm đồng. Nếu nó mà biết con Ôn Mạt có bầu, chẳng phải sẽ rước con ranh này lên bàn thờ mà cung phụng chắc!”
Điều quan trọng nhất là nếu Lục Kiêu biết Ôn Mạt mang thai, chẳng phải sẽ đón cô đi tùy quân sao?
Người mà đi rồi thì khó đảm bảo sau này Lục Kiêu có còn gửi về một xu cắc nào nữa hay không. Đứa cháu trai này vốn dĩ đã hận thấu xương cả cái nhà họ Lục này rồi!
Nếu không phải còn vướng một chữ hiếu đè nặng trên đầu, dựa vào những việc năm xưa bọn họ đã làm, Lục Kiêu chỉ cần búng một ngón tay cũng đủ nghiền chết bọn họ.
Thế nhưng ai bảo bọn họ là người nhà họ Lục, Lục Kiêu là con cháu nhà họ Lục chứ, anh chỉ có thể ngậm đắng nuốt cay mà chịu đựng!
Dương Cúc Hoa nhìn phần bụng ngày một nhô cao của Ôn Mạt, ánh mắt tràn ngập vẻ thâm độc.
“Tao chỉ nhìn thấy nó đi đứng không có mắt tự đâm đầu vào khung cửa thôi, mày nên làm gì thì đi làm nấy đi! Cẩn thận đứa cháu vàng cháu bạc trong bụng mày đấy, nếu mà có mệnh hệ gì, tao không tha cho mày đâu!” Dương Cúc Hoa quay sang bảo Thẩm Thu Diễm.
Thẩm Thu Diễm bị ánh mắt của mẹ chồng làm cho khiếp vía, bà mẹ chồng này xưa nay vốn là kẻ tàn nhẫn độc ác, bà ta chỉ có thể cười làm lành rồi vâng dạ đáp ứng.
Dù sao thì nhà bác cả bọn họ cứ vơ vét được lợi ích là tốt rồi!
Xoa xoa chiếc bụng sắp đến ngày sinh nở của mình, Thẩm Thu Diễm đắc ý liếc nhìn Ôn Mạt một cái.
Cho dù trèo lên được giường của Lục Kiêu thì đã sao chứ? Ở cái nhà họ Lục này, đứa bé trong bụng bà ta mới là cháu đích tôn được bố mẹ chồng coi trọng nâng niu.
Còn cái giống nòi trong bụng Ôn Mạt chỉ là thứ chẳng đáng một xu.
Ôn Mạt lúc này chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng kịch liệt, buồn nôn, toàn thân rã rời không còn chút sức lực, ngay cả mí mắt cũng chẳng mở nổi.
Cũng không biết bản thân đã nằm bất tỉnh bao lâu, đến khi mở mắt ra, cô vẫn đang nằm sóng soài trên mặt đất. Ánh nắng sau buổi trưa tuy không chiếu thẳng vào nhà nhưng nhiệt độ lại vô cùng gay gắt, khiến không khí trở nên ngột ngạt khó chịu.
“Đây... đây là đâu?”
Ôn Mạt lập tức cất bước chạy về phía ít người, chỉ là khi chạy đến bên lan can kính cạnh bục trưng bày, không biết kẻ khốn kiếp nào đã xô mạnh vào người cô.
Cô ngã nhào từ trên lan can kính tầng ba xuống, cả người mất kiểm soát rơi thẳng về phía bảo vật trấn quán ở tầng một.
Đó là một thanh kiếm Cửu U Niết Bàn màu trắng bạc tỏa ra ánh hào quang hoàng kim nhạt, trên thân kiếm khắc đồ đằng phượng hoàng, tương truyền người nắm giữ thanh kiếm này sẽ có thể niết bàn trùng sinh giữa nghịch cảnh tuyệt vọng!
Cơ thể Ôn Mạt rơi thẳng xuống thanh Cửu U Niết Bàn Kiếm, lưỡi kiếm sắc bén đâm xuyên qua người cô.
Trong giây phút trút hơi thở cuối cùng, cô vẫn còn nhìn thấy trên bụng mình phát ra ánh sáng vàng mờ ảo từ thân kiếm.
Ôn Mạt đưa mắt nhìn quanh bốn phía, đây là một căn phòng mang đậm dấu ấn thời đại, nền đất xám xịt, xà nhà bằng gỗ, những chiếc ghế hơi cũ nhưng vẫn dùng tốt được kê đối xứng hai bên, ở giữa đặt một chiếc bàn gỗ tròn.
Lúc này Ôn Mạt đã dần tỉnh táo lại đôi chút, cô liếc nhìn cuốn lịch treo tường mang đậm dấu tích năm tháng, trên đó hiển thị rõ ràng là năm 1970.
Đột nhiên, một đoạn ký ức xa lạ không thuộc về cô ồ ạt tràn vào đại não.
Ôn Mạt ngơ ngác chết lặng, cô xuyên không rồi!
Tuy nhiên cô vẫn giữ được sự bình tĩnh, so với thời mạt thế tràn ngập tang thi ăn thịt người thì xuyên không về thập niên 70 dường như cũng không phải là chuyện quá khó để chấp nhận.
Hóa ra nguyên chủ trùng tên trùng họ với cô cũng tên là Ôn Mạt, là con gái của Chu Tú Mai ở thôn Ôn Gia. Bố mẹ Chu Tú Mai mất sớm, người chồng cũng bị thú dữ tấn công qua đời trong một lần lên núi săn bắn.
Chu Tú Mai một mình dắt díu Ôn Mạt nương tựa lẫn nhau mà sống. May mắn là Chu Tú Mai trời sinh có sức khỏe phi thường, lại biết săn bắn nên cuộc sống ở Ôn Gia Thôn chẳng thua kém bất kỳ nhà nào, thậm chí còn khấm khá hơn rất nhiều.
Nếu không thì bà cũng chẳng thể nuôi nấng Ôn Mạt thành một kẻ vừa lười biếng vừa tham ăn như thế. Ôn Mạt cao một mét sáu lăm, thế nhưng lại ăn uống đẫy đà tới tận tám mươi lăm cân, ngày thường đều được Chu Tú Mai cưng chiều đến mức vô pháp vô thiên.
Thế nhưng trong một lần lên núi săn bắn, Chu Tú Mai không cẩn thận trượt chân ngã xuống thung lũng, bàn chân giẫm phải một chiếc đinh sắt gỉ sét.
Được người ta cứu về thì bà đã liên tục hôn mê, người sốt cao không dứt, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn trước gió. Có lẽ biết mình không qua khỏi, Chu Tú Mai đã gọi Ôn Mạt đến bên giường bệnh, nói ra một bí mật động trời.
Sau khi Chu Tú Mai qua đời không còn ai che chở cho Ôn Mạt nữa. Người trong làng ban đầu nể tình Chu Tú Mai vừa mới mất nên chưa ai dám tới gây chuyện.
Thế nhưng ai cũng biết điều kiện nhà Chu Tú Mai rất khá giả, con bé Ôn Mạt kia tuy có hơi béo, hơi lười và tham ăn một chút.
Thế nhưng Chu Tú Mai chắc chắn sẽ để lại cho Ôn Mạt không ít đồ tốt, thế là trong thôn bắt đầu có những gã lưu manh to gan lẻn vào nhà Ôn Mạt lúc chập tối.
May mà hôm ấy Ôn Mạt vì nhớ Chu Tú Mai nên đã ra trước mộ mẹ nuôi khóc lóc trò chuyện, khóc mệt rồi ôm gối ngủ thiếp đi. Chỉ là khi trở về nhà, cả căn nhà đã bị lục tung hỗn loạn.
Một phần tiền của mà Chu Tú Mai để lại cho cô cứ thế bị trộm mất. May mắn là Ôn Mạt cũng có chút tính toán, từ sớm đã đem chôn một phần tiền bạc dưới gốc cây lớn gần phần mộ của Chu Tú Mai.
Thế nhưng sự việc lần này cũng giáng một đòn nặng nề vào tâm lý của Ôn Mạt, cô nhận thức sâu sắc được rằng một mình cô hoàn toàn không thể tự bảo vệ bản thân.
Đúng lúc này, Lục Kiêu thuộc nhà nhánh ba của họ Lục trở về làng.
Nhà họ Lục có ba người con trai, Lục Kiêu là con trai của người con thứ ba, chỉ là nhà nhánh ba giờ đây chỉ còn trơ trọi một mình anh.
Nghe đồn năm xưa bà cụ họ Lục đã bày mưu tính kế khiến mẹ ruột của Lục Kiêu chết thảm, bố của Lục Kiêu vì quá đau lòng cũng tuẫn tình đi theo.
Chỉ còn lại Lục Kiêu nhỏ thó bơ vơ, ở nhà họ Lục thường xuyên bị ngược đãi ăn không đủ no mặc không đủ ấm, người nhà họ Lục chẳng một ai ưa thích anh.
Thế nhưng Lục Kiêu lại là người dù không ai coi trọng, anh lại càng có tiền đồ nhất!
Vừa đủ tuổi anh liền tòng quân nhập ngũ, lại còn tình nguyện đến nơi biên cương gian khổ ác liệt nhất. Ban đầu chẳng ai coi anh ra gì, thế nhưng anh lại tự mình chém giết mở đường máu, lập vô số chiến công hiển hách, trở thành vị Đoàn trưởng trẻ tuổi nhất của bộ đội biên cương.
Ôn Mạt cũng chẳng biết bản thân nghĩ thế nào, nhớ lại lời dặn dò của Chu Tú Mai trong lúc đầu óc nóng lên liền cảm thấy Lục Kiêu chính là lựa chọn hoàn hảo nhất dành cho mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)