Hai chân Hạ Mộc kẹp chặt lấy eo anh, cắn cằm anh: “Sao không lên tiếng? Hửm?”
Kỷ Tiện Bắc: “Câu dẫn, lên giường, bắt nạt, em muốn thế nào cũng được.” Anh nằm nghiêng chặn lại nửa người cô, ôm cô vào lòng, xoa phần mềm mại nhất trên cơ thể cô: “Nếu em đạp anh, chỗ này của em sẽ không để em làm vậy, nó đã quen anh rồi.”
Lúc kết thúc, cô mệt lả vùi đầu vào khuỷu tay anh, không muốn động đậy.
Kỷ Tiện Bắc hôn trán cô, “Bảo bảo.”
“Ừm?” Cô cố mở mắt, “Có chuyện gì?” Mí mắt trên dưới đánh nhau.
Kỷ Tiện Bắc nhìn cô: “Sau khi kết thúc hội nghị, ông ngoại muốn gặp em.”
Hạ Mộc sững người, ý thức miên man dần dần quay lại, phản ứng đầu tiên đó là: “Em nên dùng binh pháp gì để đối phó đây?”
Kỷ Tiện Bắc: “…”
Cười: “Em cứ thành thật là được.”
“Vâng.” Ngoài miệng cô đồng ý, trong lòng lại không hiểu sao hồi hộp.
Kỷ Tiện Bắc nói tiếp: “Em cứ khen ông lợi hại đi, dù sao thì có lời gì êm tai em cứ việc nói ra hết.”
Hạ Mộc cười: “Nghe anh.”
Kỷ Tiện Bắc vỗ lưng cô, hơi ướt ướt, anh kéo chăn đắp kín người cô, hỏi cô, “Có căng thẳng không?”
Hạ Mộc kéo tay anh đặt lên ngực mình: “Thử cảm nhận xem? Trái tim đang đập nhanh điên cuồng.”
“Ừ, chứng tỏ em còn rất trẻ.”
“Ha ha.”
Cô ôm cổ anh: “Anh còn tâm trạng nói đùa sao?”
Kỷ Tiện Bắc có thể cảm nhận được cô căng thẳng, muốn cho cô thả lỏng: “Ông ngoại thấy cách nhìn nhận cuộc sống của em có vấn đề, muốn điều chỉnh cho em một chút, ông nói gì em liền nghe theo, ngày trước anh cũng thấy phiền, nhưng giờ nghĩ lại thì chỉ có người thân nhất mới nói với em những lời đó, nếu không ai lại ăn no rửng mỡ làm chuyện tốn công vô ích này chứ?”
Hạ Mộc: “Ông cụ Ôn cũng thế, nhân phẩm rất tốt, tính cách cũng tốt, nhưng có đôi khi nói chuyện thẳng thắn quá làm tổn thương lòng tự trọng của người khác, nhưng nghe rất hưởng thụ, có vài câu đủ để dùng cả đời.”
Kỷ Tiện Bắc: “Ừ, có thể thông cảm là tốt, đừng căng thẳng quá, ngủ đi.”
Hạ Mộc nhắm mắt, lại ghé sát vào người anh.
Kỷ Tiện Bắc tắt đèn, trong phòng tĩnh lặng.
Vài phút sau, cơn buồn ngủ ập tới, ý thức của Hạ Mộc dần trở nên mơ hồ.
Kỷ Tiện Bắc đột nhiên nhớ ra: “Không phải ngày mai em phải tham gia diễn đàn hội nghị Thượng đỉnh sao?”
“Đúng vậy.” Hạ Mộc buồn ngủ không muốn mở mắt.
“Mấy giờ dậy?” Anh hỏi.
“4 giờ 15 phút gọi em, 5 giờ Vạn Hi tiện đường qua đón em đến hội trường.”
Kỷ Tiện Bắc nhíu mày: “Vạn Hi?”
“Ừm, nữ thần của anh.” Cô lẩm bẩm một câu.
“……”
Anh không vui: “Nói bừa cái gì đấy.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

