Hạ Mộc tới văn phòng, không có một bóng người, lại đi tới phòng làm việc của tổng biên tập, cũng không thấy tổng biên tập đâu.
Trên hành lang gặp được dì quét dọn, cô hỏi có phải đang mở họp không.
Dì nói bọn họ đều cầm giấy bút lên lầu, chắc đi mở họp thật.
Hạ Mộc nói tiếng cảm ơn, quay trở lại văn phòng, tìm bừa sổ ghi chép và cây bút trên mặt bàn, vội vàng đi lên lầu.
Phòng họp của các cô ở lầu trên.
Hạ Mộc gõ cửa đi vào, tầm mắt mọi người đều hướng tới.
Cô đặt tay lên ngực che bộ lễ phục, hơi cúi người tỏ vẻ xin lỗi.
Tổng biên tập mở họp đang nói cũng bất giác dừng lại, phòng họp yên tĩnh đến độ nghe được cả tiếng kim rơi, phản ứng đầu tiên của bọn họ là ngạc nhiên, mấy giây sau, chỉnh đốn lại biểu cảm cười cười với cô.
Hạ Mộc cũng mỉm cười đáp lại, tổng biên tập ý bảo cô ngồi xuống, cô lấy một chiếc ghế dựa ở cuối bàn hội nghị ngồi vào.
Đồng nghiệp nữ thỉnh thoảng nhìn về phía cô, cảm thán làn da cô vừa trắng lại mịn màng, còn tìm tòi xem rốt cuộc cô dùng loại nước hoa gì mà trong trí nhớ không kiếm ra được mùi hương này.
Đồng nghiệp nam cũng liếc liếc đuôi mắt, ngượng ngùng nhìn thẳng vào cô.
Tổng biên tập tiếp tục mở họp, Hạ Mộc như không có việc gì mở sổ ghi chép, thoáng nhìn có vẻ nghiêm túc chuyên chú.
Tiêu Ảnh ngồi bên cạnh tổng biên tập, cách Hạ Mộc rất xa, cô ta bị cận nhẹ, không thấy rõ biểu cảm trên mặt Hạ Mộc hiện giờ, nhưng Hạ Mộc trang điểm thành như vậy tới dự họp là có ý gì?
Hơn nửa tiếng sau hội nghị mới kết thúc, mọi người lục tục đứng dậy, có người quen biết Hạ Mộc lên tiếng chúc mừng cô.
Hạ Mộc mỉm cười: “Cảm ơn.”
Đều là phóng viên, trước đó khi nghe được đoạn ghi âm kia phản ứng đầu tiên đó là bị cắt ghép, phản ứng thứ hai là đoạn ghi âm đối thoại này rất Hạ Mộc, ấn tượng cô cho bọn họ ngoài vẻ xinh đẹp thì đúng là yêu tiền như mạng.
Trước kia lúc cô còn đang thực tập, mỗi lần tính tiền tăng ca hay tiền thưởng cô còn tính nhanh hơn cả phòng hành chính tài vụ…
Hạ Mộc trở về từ New York tặng cho mỗi người bọn họ một món quà, người cô thân quen đều tặng quà phù hợp với bọn họ, không quen thuộc, cô tặng những thứ vừa thời thượng lại hữu dụng.
Trong chốc lát, bọn họ trừ bỏ có chút đồng tình thì cũng không có ai vui sướng khi người gặp họa.
Trong đám đông, tầm mắt Hạ Mộc đang tìm kiếm người, cuối cùng đối diện với một ánh mắt không có ý tốt.
Ánh mắt cô chợt lạnh thấu xương, liếc xéo đối phương.
Tiêu Ảnh lạnh lùng đáp trả, bỗng di động vang lên, cô ta dừng lại, cầm notebook đi nhanh rời khỏi phòng họp.
Các đồng nghiệp tốp năm tốp ba đi ra phòng họp, bước chân tương đối chậm, có đồng nghiệp hỏi Hạ Mộc: “Tối nay rảnh không? Chúng ta tụ họp đi.”
Các cô vừa nói vừa xuống lầu.
Tiêu Ảnh tìm chốn không người nghe điện thoại, giọng điệu mất kiên nhẫn: “Có chuyện gì?”
Tiêu Tiêu cười lạnh: “Tiếp tục giả bộ là có ý gì?”
Tiêu Ảnh: “Không nghe hiểu chị đang nói gì, chị muốn nghĩ sao thì nghĩ, tôi bận, cúp máy đây.”
Tiêu Tiêu: “Bản thân bận thoát thân?” Cô ‘à’ một tiếng: “Lúc hãm hại Hạ Mộc cô nên nghĩ tới kết cục của cô sau khi thất thủ thì sẽ thảm hại đến mức nào! Cô ngàn tính vạn tính cũng không tính đến Kỷ Tiện Bắc sẽ từ bỏ cả tôn nghiêm đàn ông, quyết tâm phải đăng ký kết hôn với Hạ Mộc, giờ thấy hối hận lắm đúng không?”
Tiêu Ảnh dựa vào cửa sổ, vẫn còn khá bình tĩnh, “Chị đây là vu oan giá họa, tôi lười tranh cãi với chị, chị có thời gian dong dài với tôi thế không bằng nghĩ cách xem làm thế nào giữ được tập đoàn Tiêu Hoa vẫn mang họ Tiêu thì hơn.”
Cô muốn hút thuốc, sờ sờ túi tiền trên người, lại không có thuốc lá.
Trong khoảng thời gian này áp lực của cô rất lớn, lúc không ngủ được lại mượn thuốc lá giải khuây.
Sau khi sống trong mơ mơ màng màng thì vẫn không trốn thoát được hiện thực.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

