Kỷ Tiện Bắc ôm Hạ Mộc vào thẳng phòng tắm trong phòng ngủ, “Tắm trước đã.”
Hạ Mộc nhìn anh, thương lượng: “Em còn phải đọc sách, đến lúc sắp ngủ thì mới đi tắm.”
Kỷ Tiện Bắc liếc nhìn cô: “Chúng ta lên giường tính toán nợ nần cho rõ rồi em hẵng đi đọc sách.”
Hạ Mộc: “… Anh tính bây giờ luôn đi, em nghe.”
Kỷ Tiện Bắc buồn bã nói: “Nếu tính sổ, thẳng thắn với nhau mới tốt, tính rõ ràng thì sau này mới không phạm lỗi nữa.” Nói, cởi áo khoác của cô, đổi dép lê cho cô, sau đó đi chỉnh nước ấm.
Hạ Mộc đá anh hai cái, Kỷ Tiện Bắc không thích phản ứng lại cô, chuẩn bị đồ tắm rửa cho cô, cô biết nợ tối nay không thể trốn thoát, không biết anh định lăn lộn cô ra sao nữa.
Bắt đầu chịu thua: “Em bảo đảm sau này không bao giờ ăn burger cá tuyết nữa.”
Kỷ Tiện Bắc liếc cô, không lên tiếng.
Tiêu Tiêu bên kia đang là sáng sớm, cô ấy vừa đến công ty, mấy ngày nay ngày nào cũng ngủ chưa đầy ba tiếng, mẹ cô ấy lại sắp làm phẫu thuật, công ty không ngừng xảy ra chuyện sai xót, cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi.
Cô không đi thang máy mà đi cầu thang bộ, nói với Kỷ Tiện Bắc: “Làm phiền anh, dạo này có nhiều chuyện phiền lòng quá.”
Kỷ Tiện Bắc: “Khách sáo rồi, cô làm việc của mình đi.” Định cúp điện thoại.
Tiêu Tiêu: “Chờ một chút, hỏi anh chuyện này.”
“Chuyện gì?”
“Anh thân với Tưởng Bách Xuyên hơn, hay Nhậm Ngạn Đông thân với Tưởng Bách Xuyên hơn?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

