Hạ Mộc và Kỷ Tiện Bắc nhìn nhau mấy giây, đồng tử hai người sâu đến độ nhìn thấy được đáy lòng của đối phương.
Một lúc lâu sau, Hạ Mộc chôn mặt trong cổ anh, nhỏ giọng nói: “Em nghe anh hết.” Khóe miệng không khỏi nhếch lên.
Kỷ Tiện Bắc hôn đỉnh đầu cô, cố ý trêu cô: “Vậy thì không đi nữa.”
Hạ Mộc: “……”
Cô đột nhiên vùng khỏi ngực anh: “Kỷ Tiện Bắc, không được ức hiếp người khác như thế!” Cô cũng biết anh đùa cô, nhưng cảm xúc hưng phấn bị phá hỏng, có chút mất hứng.
Kỷ Tiện Bắc cười cười, ôm cô vào lòng: “Được rồi, đừng làm loạn.”
Lúc sau, Hạ Mộc yên lặng ghé vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim đập của anh.
“Tiên bối.”
“Hửm?”
“Không có gì.” Cô dùng sức ôm lấy eo anh.
Hạ Mộc: “……”
Khó trách khoảng thời gian đó anh hay mượn di động của cô, nói muốn chơi trò chơi.
Cô nhìn anh: “Lúc làm tư liệu khai báo anh lại làm phiền thầy Âu Dương à?”
Kỷ Tiện Bắc: “Đấy là chuyện của anh với thầy Âu Dương, vả lại chút chuyện này không tính là làm phiền thầy ấy.” Anh xoa xoa đầu cô, “Bây giờ chỉ cần chờ thông báo nhập học thôi, đợi đến lúc em kiểm tra nhất khẩu xong anh sẽ liên lạc với thầy hướng dẫn của các em, sẽ có một video phỏng vấn theo quy trình, với em mà nói nó đơn giản không thể đơn giản hơn.”
Hạ Mộc gật đầu, lại hỏi anh: “Tháng mấy khai giảng?”
Kỷ Tiện Bắc: “Chuyên ngành này của em mỗi năm chia làm hai đợt nhập học vào tháng một và tháng chín, tháng chín năm nay anh không kịp xin, em làm hộ chiếu cũng không kịp, chỉ có thể đợi sang tháng một năm sau.”
Sắp đến tháng 11, nói cách khác chỉ còn hơn hai tháng nữa cô sẽ đi nước ngoài…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

