Kỷ Tiện Bắc bình tĩnh lại, muốn sửa lại tin nhắn vừa rồi: “Không muốn mỗi ngày gửi tin nhắn nói anh/em yêu em/anh nữa, đổi cái khác.”
“Đổi thành cái gì?” Hạ Mộc hỏi.
“Đổi thành giọng nói, mỗi ngày gửi giọng nói.”
“Ừm, tùy anh.” Bây giờ Hạ Mộc thấy bình thường.
Nhưng về sau, những giọng nói này lại thành trụ cột tinh thần và niềm an ủi của bọn họ, khi bọn họ xảy ra mâu thuẫn, mỗi người ở hai nửa bán cầu, mỗi ngày một câu ‘vợ ơi, yêu em’‘chồng ơi, yêu anh’, sưởi ấm cho nhau những đêm mất ngủ không người nằm bên.
Vài phút sau, Hạ Mộc lái xe tới điểm đích, tìm vị trí đỗ xe dừng xe xong, lấy ra một chiếc áo sơ mi màu trắng trong túi xách rồi xuống xe.
Cô vừa đi vừa trả lời câu hỏi phía trước:[ Đang đạp xe tiểu hoàng trên đường bị mặt trời nướng cháy. ]
Bạn học hỏi:[ Giữa trưa cậu ra ngoài làm gì? ]
Hạ Mộc:[ Chạy tin tức. ]
Có nam sinh không tin:[ Đạp xe tiểu hoàng? Chắc cậu lừa bọn tớ rồi. ]
Hạ Mộc không nói tiếp, cô phải chạy tới khu xe đạp công cộng, để điện thoại trong rổ xe, mở áo sơ mi ra.
Mặc áo sơ mi vào xong, dẫm một chân lên bánh xe xe tiểu hoàng, giơ cổ tay áo lên, chữ được may thủ công lộ ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

