Dừng lại hai giây, Kỷ Tiện Bắc nói tiếp: “Chờ khi nào trong lòng em chuẩn bị tốt, bằng lòng đến nhà anh, anh sẽ dẫn em về nhà.”
Hạ Mộc sửng sốt, sau một lúc lâu, bình tĩnh lại, cô ôm anh thật chặt.
Cô mãi không mở miệng nói chuyện, chôn mặt trong lồng ngực anh.
Hơn mười phút sau cô vẫn không nhúc nhích.
Hai mươi hai năm cuộc đời, có thể khiến cô mất đi năng lực sắp xếp từ ngữ, không thể biểu đạt tâm tình, trước mắt mới chỉ có hai chuyện.
Lần đầu khi biết điểm thi đại học.
Kết quả kiểm tra thành như vậy, cả người cô đều thẫn thờ, quãng thời gian đó, cuộc sống u ám tuyệt vọng.
Còn có chính là vừa rồi, anh hạ mình nói với cô, bảo cô dẫn anh về nhà gặp người lớn trong gia đình.
Có lẽ, đời này sẽ không có chuyện thứ ba có thể khiến cô khắc ghi trong lòng.
Kỷ Tiện Bắc bị đôi tay cô siết chặt đến nỗi suýt nữa không thở nổi.
Ngoài lúc làm tình cô mới ôm chặt anh như vậy thì ngày thường chưa từng xảy ra.
Chính anh cũng cảm nhận được cô như đang cố ôm lấy khúc gỗ nổi, sợ bản thân bị sóng to gió lớn cuốn trôi đi mất.
Mười mấy phút sau, cô vẫn không buông anh ra.
“Hạ Mộc?”
“Hửm?”
“Anh muốn đi toilet.”
Lúc này Hạ Mộc mới chậm rãi buông tay, giọng cô khàn khàn: “Kỷ Tiện Bắc, anh có thể nghĩ hay lắm.”
Kỷ Tiện Bắc nói: “Đã sớm nghĩ đến gặp người lớn trong nhà, từ khi có tính toán kết hôn với em đã nghĩ xong, vốn chờ em tốt nghiệp, công việc ổn định, ai biết tháng 11 em còn phải thi nhất khẩu, mấy tháng tới chưa chắc có thời gian rảnh, chờ kiểm tra xong, nói không chừng cả hai chúng ta đều bận rộn, cứ kéo dài không biết đến tận khi nào, thế nên chọn cuối tuần này đi, chơi vài ngày rồi về để em chuẩn bị nhất khẩu.”
Nói, anh hôn hôn trán cô.
Kỷ Tiện Bắc hôn cô: “Tiểu cẩu nhà anh, nói nghe xem bây giờ em đang nghĩ gì nào?”
Hạ Mộc hoãn cảm xúc, bố mẹ cô ước gì cô có thể gả cho kẻ có tiền, chắc chắn sẽ không phản đối.
Nhưng bố mẹ anh… Khác nhau một trời một vực như thế, chính cô nghĩ cũng không dám nghĩ, cho nên dù bố mẹ anh có thái độ gì đi chăng nữa, cô cũng có thể hiểu được.
Hạ Mộc ngẩng đầu nhìn Kỷ Tiện Bắc: “Chỉ cần anh không buông tay, em sẽ không rút lui trước, bất kể phía trước là cái gì.”
Vài giây sau, thanh âm của cô rất nhẹ: “Em thừa nhận con người của em chết vì sĩ diện, còn giả bộ thanh cao, không chịu nổi sắc mặt người khác nhìn em, nhất là bố mẹ anh… Nhưng em có thể không biết xấu hổ một lần, nếu anh không quý trọng, về sau sẽ không còn nữa đâu.”
Kỷ Tiện Bắc nhìn cô một lúc lâu, dùng sức ôm cô vào lòng, thì thầm bên tai cô: “Cảm ơn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

