Hạ Mộc ôm anh thật chặt, không nói gì.
Kỷ Tiện Bắc hôn lên vành tai cô, khoảng cách giữa hai người vô hình trung chưa bao giờ gần gũi đến vậy.
Một lát sau, “Tiên bối.” Hạ Mộc thỏ thẻ gọi anh.
“Hửm?”
“Em đói bụng, anh xuống phòng bếp làm món gì đấy cho em ăn đi.”
“…….” Mệt muốn chết, còn ai muốn xuống phòng bếp dưới lầu cơ chứ.
Kỷ Tiện Bắc ấn đầu cô vào lồng ngực anh: “Lại bắt đầu nói mớ hả? Ngủ đi.”
Hạ Mộc uy hiếp anh: “Không đi đúng không? Nếu không đi, nói không chừng trái tim mà anh thật vất vả mới hâm nóng được sẽ nguội lạnh đi đấy.”
“Không sao, anh lại sưởi ấm cho em, sưởi ấm cả chung quanh trái tim nữa.” Nói, anh đặt bàn tay lên ngực cô.
“… Đồ không biết xấu hổ!”
“Ha ha.” Kỷ Tiện Bắc hôn cô: “Ngoan, ngủ đi.”
Cả hai người đều mệt mỏi rã rời, vài phút sau chìm vào giấc ngủ.
Hôm sau.
Kỷ Tiện Bắc còn phải đi công ty, muốn ngủ nướng nhưng vẫn phải gắng gượng thức dậy, lúc tắm xong đi ra Hạ Mộc cũng vừa mới tỉnh, “Mấy giờ rồi?”
“8 giờ rưỡi.” Kỷ Tiện Bắc lau lau mái tóc ướt sũng, bắt đầu mặc áo sơmi.
“Không đi.”
“Vậy em ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, đừng chạy lung tung.”
Hạ Mộc cười, nhấc chân, hai chân bóp mặt anh: “Anh có 502 đối phó em, em đâu dám chạy, phải ở nhà xem tài liệu chuẩn bị cho buổi phỏng vấn hội nghị Thượng đỉnh.”
Kỷ Tiện Bắc liếc cô một cái: “Phấn khích lắm à? Hạ chân xuống.”
“Không thích, nếu anh không có lòng kiên nhẫn, trái tim em lại lạnh về như cũ đây.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

