*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sau khi Kỷ Tiện Bắc tới, Nhậm Ngạn Đông giới thiệu hai người với nhau, cũng không chào hỏi nhiều mà đi thẳng vào vấn đề.
Lão Vạn nói sơ qua tình hình hiện tại của các trường học vùng cao rồi bắt đầu nói chi tiết suy nghĩ và kế hoạch phát triển sau này.
Kỷ Tiện Bắc nghiêm túc lắng nghe, Nhậm Ngạn Đông pha trà cho bọn họ.
Trà xanh mật sơn trà.
Lão Vạn nhấp một ngụm trà, khen không dứt lời, hỏi Nhậm Ngạn Đông; “Cất giấu ở đâu mà giờ mới mang ra đây?”
“Không phải là cất giấu, chỉ bỏ thêm một vài thứ vào trà xanh thôi.”
“Bỏ thêm gì thế?”
“Mật sơn trà(1).”
Kỷ Tiện Bắc mỉm cười: “Anh uống nghiện rồi à?”
“Thường xuyên hút thuốc, uống một chút cũng không tệ.” Từ sau lần Nhậm Ngạn Đông tới văn phòng Kỷ Tiện Bắc uống cảm thấy không tệ lắm, nên đã mua chút mật sơn trà về.
Kỷ Tiện Bắc hỏi anh: “Anh mua ở đâu thế?”
Nhậm Ngạn Đông: “Không biết, tôi bảo thư ký đi mua.”
Kỷ Tiện Bắc nhìn Nhậm Ngạn Đông nghẹn họng, anh bật cười trong lòng, tiếp tục cùng lão Vạn nói đến chuyện học qua mạng internet của các trường vùng cao, anh nói: “Tôi đầu tư với điều kiện tương đối đặc biệt, không phải vì kiếm tiền.”
Lão Vạn: “Nói thử xem.”
Kỷ Tiện Bắc nói: “Đầu tiên phải cải thiện nguồn tài liệu giáo dục tiểu học lẫn trung học, không chỉ có môn học chính khóa, các lớp chuyên năng khiếu cũng phải đầu tư thêm, có thể những thứ đó trẻ em thành phố không cần, nhưng trẻ em nông thôn lại cần chúng.”
Lão Vạn: “Lớp chuyên năng khiếu?”
Kỷ Tiện Bắc gật đầu: “Ví dụ như hội họa hay thư pháp đều có thể đạt được hiệu quả thông qua các video giảng bài của giáo viên nổi tiếng, cũng không hề kém hơn việc đi học trực tiếp, đối với một vài trẻ em địa phương, không có tiền cũng như không có điều kiện đi học các lớp giáo viên giỏi dạy, nguồn tài nguyên trên mạng vừa phong phú lại thuận tiện có thể làm hài lòng các em ở đây.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

