Nhậm Ngạn Đông gọi điện thoại cho Hạ Mộc lúc cô đang ăn cơm, sau vài giây không nghe thấy bên kia có tiếng động gì cô bèn cúp máy, để di động qua một bên.
“Nhậm Ngạn Đông có số của em?” Kỷ Tiện Bắc nhìn cô.
Hạ Mộc gật đầu: “Hôm tin tức được đăng anh ấy gọi cho em, cũng không nói gì nhiều, sau em hỏi muốn một cuộc phỏng vấn, anh ấy từ chối thẳng không chút do dự.”
Kỷ Tiện Bắc ‘ừ’ một tiếng, “Vừa rồi cậu ta tìm em có việc gì?”
“Không có người nghe máy, chắc là không cẩn thận gọi nhầm số.” Hạ Mộc liếc nhìn anh một cái, thấy anh đang ngẩn người suy nghĩ gì đó, cô liền lặng lẽ gắp miếng thịt trong bát vào đĩa trong mâm.
Không phải cô không thích ăn thịt mà giữ dáng quan trọng hơn.
“Hạ Mộc.”
Kỷ Tiện Bắc gọi cô một tiếng.
“Hả?” Hạ Mộc cười nhìn anh.
Kỷ Tiện Bắc nhìn cô: “Em cười cái gì?”
Hạ Mộc nghiêm túc nói: “Không có gì, nghĩ đến tháng sau em có thể gặp được biết bao thần tượng nên em vui thôi.”
Kỷ Tiện Bắc hiển nhiên không tin: “Thực sự không làm chuyện gì trái lương tâm?”
Mặt Hạ Mộc không biến sắc: “Em làm ra được chuyện trái lương tâm gì chứ, làm xong không phải lại bị anh xử sao, em có ngốc đâu.”
“Biết rồi thì tốt.” Kỷ Tiện Bắc lại gắp một miếng thịt cho cô: “Ăn nhiều một chút.”
Hạ Mộc: “… …”
Một lát sau, Hạ Mộc lại hỏi anh: “Ban nãy anh định nói gì?”
Giọng điệu Kỷ Tiện Bắc nhàn nhạt: “Cũng không có gì, chỉ muốn nói với em Nhậm Ngạn Đông không dễ nói chuyện đâu.”
Kỷ Tiện Bắc bất đắc dĩ: “Ăn uống hẳn hoi!”
“No rồi.” Cô dựa vào đầu vai anh: “Tiên bối, cho em ôm một cái.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

